Về cái còng tay

Cả tuần rồi vụ án “Nga – Mỹ” thu hút sự quan tâm của dư luận, cho tới hôm nay (29/6) HĐXX đã “công bố quyết định thay đổi biện pháp ngăn chặn, cho phép Phương Nga và Thùy Dung tại ngoại. Hai bị cáo chịu sự quản thúc của cơ quan địa phương – Quận 2, TP HCM”. Thấy tường thuật là khán phòng rộ tiếng vỗ tay.

Như vậy tức là người theo dõi cũng thấy việc tạm giam hai bị can/bị cáo trên là không thỏa đáng? Và việc cho hai bị can/bị cáo tại ngoại là hợp lý?

Thực ra, mình theo dõi ngay từ đầu, nhưng khi xem ảnh cũng như video clip đều thấy cảnh 2 cô bước xuống phải đeo còng tay, thấy rất bất mãn, không muốn đọc tiếp/xem tiếp.

PNga_zing

Mặc dù theo ông luật sư Trương Xuân Tám thì “… trong luật tố tụng hình sự không quy định cụ thể trường hợp nào thì có quyền trói tay, khóa tay, còng tay… người bị bắt, mà đây là nghiệp vụ cụ thể của cơ quan điều tra nhằm hạn chế việc chống đối, phản ứng liều lĩnh, tiêu cực của người bị bắt giữ”.

Tại Điều 9 Luật Tố tụng Hình sự 2003 quy định “không ai bị coi là có tội và phải chịu hình phạt khi chưa có bản án kết tội của Tòa án đã có hiệu lực pháp luật”.

Còn Điều 71 Hiến pháp 1992 quy định: “Công dân có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về tính mạng, sức khoẻ, danh dự và nhân phẩm … Việc bắt và giam giữ người phải đúng pháp luật. Nghiêm cấm mọi hành vi truy bức, nhục hình xúc phạm danh dự, nhân phẩm của công dân”.

Trở lại việc còng tay cô Nga và cô Dung, tự hỏi, liệu việc còng tay hai cô này có cần thiết hay không? Đấy có phải là vi phạm nhân quyền hay không?

Tiếp đó, đến việc tạm giam. Việc bắt bị can, bị cáo để tạm giam là biện pháp thường được áp dụng trong đấu tranh chống tội phạm. Mục đích là để ngăn chặn hành vi phạm tội và việc lẩn trốn pháp luật của bị can, bị cáo. Bắt bị can, bị cáo để tạm giam là bắt người đã bị khởi tố về hình sự hoặc người đã bị Toà án quyết định đưa ra xét xử để phục vụ công tác điều tra, truy tố, xét xử, thi hành án hình sự.

Chỉ được bắt người để tạm giam khi có đủ căn cứ để xác định người đó đã thực hiện hành vi phạm tội và nếu xét thấy cần phải bắt để tạo điều kiện thuận lợi cho việc điều tra, xử lý tội phạm. Khi có những điều kiện, dấu hiệu cho thấy người phạm tội không có ý trốn tránh pháp luật, không gây khó khăn cho hoạt động điều tra, truy tố, xét xử, thi hành án thì không nên bắt (thậm chí không được bắt) mà có thể áp dụng các biện pháp ngăn chặn khác (chẳng hạn cấm đi khỏi nơi cư trú…) (xem thêm Điều 88, Luật Tố tụng Hình sự 2003).

Điều 72 Hiến pháp 1992 quy định: “Người bị bắt, bị giam giữ, bị truy tố, xét xử trái pháp luật có quyền được bồi thường thiệt hại về vật chất và phục hồi danh dự. Người làm trái pháp luật trong việc bắt, giam giữ, truy tố, xét xử gây thiệt hại cho người khác phải bị xử lý nghiêm minh”.

Vậy cô Nga và cô Dung có cơ hội được bồi thường không nếu việc bắt tạm giam hai cô là không đúng quy trình, thủ tục cũng như không đủ căn cứ?

Thật là một hành trình dài đưa con người ta đến vành móng ngựa, mà nền tư pháp này rất khiến cho người ta muốn im lặng mãi mãi…

 

 

 

 

Advertisements

Vẫn chỉ là liệt kê

Có mấy ngày thôi mà có thể liệt kê đến mấy bài về cũng một vấn đề (loay hoay mãi đành sử dụng chữ “vấn đề”, vì không biết nên gọi nó là gì, lỗi tư duy? lỗi hệ thống? lỗi thần kinh?)

Theo vnexpress.net, ngày 26/5, Cục trưởng Cục Xuất bản, In và Phát hành – ký quyết định xử phạt các đơn vị liên quan vụ việc in sai ấn bản mới của tác phẩm Miếng ngon Hà Nội (Vũ Bằng). Theo quyết định này thì “ấn bản mới Miếng ngon Hà Nội có nội dung thông tin chính trị sai lệch nghiêm trọng.”

Link đây: http://giaitri.vnexpress.net/tin-tuc/sach/lang-van/nha-sach-bi-phat-240-trieu-dong-vi-in-sai-mieng-ngon-ha-noi-3590750.html

Tác phẩm này được viết vào năm 1952, sau đó có sửa chữa thêm vài lần tại Sài Gòn, lần sau cùng là năm 1959, tính ra đến giờ đã hơn nửa thập kỷ, tác giả cũng đã mất được hơn ba chục năm. Nhưng người ta vẫn nhất định phải quy sai phạm về “chính trị” cho tác phẩm? Trong khi thực ra người ta chỉ có thể quy sai phạm chính trị cho con người, liệu người ta có thể cải tạo được người đã chết? Trong khi, sự trọn vẹn của tác phẩm có thể giúp độc giả hiểu rõ hơn con người tạo ra tác phẩm cũng như hoàn cảnh tác phẩm được dựng lên.

Cũng theo vnexpress đưa tin ngày 27/5, Cục Xuất bản, In và Phát hành vừa có quyết định đình chỉ phát hành cuốn Thành phố dịu dàng của Trần Nhuận Minh. Theo đó, “qua kiểm tra lưu chiểu cuốn sách, Cục phát hiện hai bài thơ Lúc ấy… và Những điều ấy… có cách viết chủ quan, không phù hợp.”

Link đây: http://giaitri.vnexpress.net/tin-tuc/sach/lang-van/dinh-chi-phat-hanh-tap-tho-thanh-pho-diu-dang-cua-tran-nhuan-minh-3591192.html

Tôi thì chả đọc thơ của tác giả này, cũng chưa chạm tay tới tác phẩm này, nhưng tôi tưởng rằng mọi tác phẩm, thơ ca hò vè, tiểu thuyết, truyện ngắn… đều là tác phẩm theo chủ quan của tác giả cả. Chắc chỉ trừ có lịch sử, phải tuân theo sự thật, nhưng hình như ở xứ này, lịch sử người ta lại sáng tác, người ta vẽ ra nhân vật, vẽ ra sự kiện…

Và cuối cùng, hôm nay, ngày 2/6, một cái tin có vẻ không liên quan, về một cô nữ sinh lớp 12 ở Long An, bị kỷ luật vì chê bệnh viện phục vụ kém trên FB.

http://vnexpress.net/tin-tuc/giao-duc/nu-sinh-bi-ky-luat-vi-che-benh-vien-phuc-vu-kem-tren-facebook-3593675.html

Không hiểu sao, cái tin này làm tôi thấy ghê tởm. Đúng là ghê tởm, ghê tởm với sự chụp mũ, với cung cách xếp đạo đức con người từ thuở nào đến giờ vẫn còn nguyên vẹn, và với cả sự bóp chết từ trong trứng nước những ý thức phản kháng.

Bên cạnh đó, tôi mừng, vì cô học sinh lớp 12 đó đã có y thức phản kháng, đã biết bày tỏ thái độ với cái xấu và bất công. Cậu học sinh Joshua Wong là thủ lĩnh của cuộc biểu tình phản đối chính sách bầu cử của chính quyền cũng khi 18 tuổi. (Cậu đã bị cảnh sát bắt và ra tòa, nhưng không bị buộc tội, tôi không rõ cậu có bị trường đuổi học không, có bị ghi vào sổ đen nào đó, để hồ sơ xấu xí khi ra trường không).

Còn cô học sinh này thì được mời lên ban giám hiệu (chúng tôi gọi là uống nước chè ở phòng hiệu trưởng, tôi bị vài lần), và hạ hạnh kiểm.

Tôi biết là khi ở tuổi cô, khi còn ở trường học, thì đây đúng là đòn đau đầu, nhưng tôi cũng muốn cô biết là cái hạnh kiểm ấy ở trường, ơn giời, chẳng có nghĩa lý quái gì với trường đời này cả.

Tôi cổ súy việc tẩy chay món đạo đức nhà trường, món hạnh kiểm và những triệt tiêu ý thức phản kháng như vậy.

Tôi yêu Holden Caufield trong Bắt trẻ đồng xanh, chúng tôi chán ngấy những bài phát biểu đạo đức của ngài hiệu trưởng, chán ngấy các thứ ngoan ngoãn, vâng lời, nhưng chúng tôi biết cảm động trước kỷ niệm, biết đồng cảm với thiên nhiên, biết giữ lại quả cầu tuyết cho mình thay vì ném nó vào bức tường trắng toát.

Có phải, với Miếng ngon Hà Nội (cụ thể là Vũ Bằng), người ta đang bắn súng lục vào quá khứ, và với cô nữ sinh kia, người ta đang bắn vào tương lai bằng đại bác. Vậy thì người ta sẽ gặt được gì nhỉ? Một xã hội thụt lùi. Khi xã hội không bắt kịp được với đổi thay của thời đại, nghĩa là nó đang thụt lùi. Và nếu nó còn chống cự lại cả sự phát triển, đi ngược chiều dòng chảy, thì nó sẽ đi về đâu?

(Mà thực ra, còn đường mà đi không?)

Đạp xe, xe đạp…

Thứ Hai là ngày dài, dài kinh khủng, thường là dài nguyên một tuần!

Thật, mình vẫn bảo, thứ Hai là ngày chán nhất, vì âm hưởng ngày nghỉ còn chưa qua, mà tuần mới còn quá dài trước mặt.

Thứ Hai bắt đầu bằng nắng bừng bừng, cũng may là chưa nóng lắm, dọc đường mình đi có phượng vĩ, bằng lăng, ngọc lan, và những quả lựu màu xanh trông như những cái đèn lồng xanh bóng rất điệu. Có cả hoa sen đất ở trong vườn nhà ai, mình vẫn dừng lại để ghé mắt vào.

Đường thì đông lắm, rất nhiều loại xe, mô tô, ô tô, cả xe ba bánh, và rất ít xe đạp.

Mình thích xe đạp, nhưng đường thường chỉ có một xe đạp của mình, thỉnh thoảng gặp một ông già hoặc bà già, chắc là đạp xe đi chợ. Còn thì nhiều xe đạp điện, toàn những cô chân dài ngoẵng, xăm trổ lung tung, mặt mũi lung linh.

Nhưng mình thích cô gái này.

hinh-anh-thanh-truc-nhu-mot-fashionista-dang-cap-quoc-te6.jpg

Xe đạp của cô ấy đẹp thật, còn tất nhiên là chân cô ấy đẹp rồi.

Không biết cô Việt Nam này có đi xe đạp thường xuyên không hay chỉ diễn, còn thì mình thấy có cô Tây này đã miệt mài đi xe đạp suốt, mình xem bao nhiêu ảnh của cô ấy khi đi xe đạp: đi một mình, chở con, đi với chồng…

article-0-1A91E07F000005DC-6_634x788.jpg

Tất nhiên là mình mê mẩn hình ảnh khỏe mạnh, đạp xe vù vù của cô ấy. Và cả những giây phút hạnh phúc thế này.

spl446447_022.jpg

Nghe nói là họ đã chia tay, nhưng chắc cô ấy vẫn khỏe mạnh đạp xe vù vù ngoài đường, mình nghĩ thế.

Thứ Hai, ngày dài, mình bắt đầu nhảm nhí…

Nào mình cùng liệt kê…

Hưởng ứng phong trào trên mạng xã hội FB ̣̣(dù hơi muộn) là chỉ để ảnh lên rồi chẳng nói, hay diễn ra theo kiểu của mình là “vạch ra rồi để đấy”, mình liệt kê một số thứ (có thể có liên quan/tương quan gì đó) với nhau chẳng hạn, hoặc chỉ là những thứ thu hút sự chú ý của mình, mà mình ấy mà, hay bị thu hút bởi những thứ nhảm nhí, vớ vẩn lắm.

Mình sẽ cố làm cho vớ vẩn hơn là sắp xếp không theo thứ tự hay trật tự nào, nhưng cố gắng dẫn link hoặc ảnh cho nó sinh động, còn mình không định bày tỏ gì cả. Không thông điệp, không cảm xúc, không vân vân và vân vê…

1. Ngày 20/09/2014 tại chân núi Fansipan, nơi khu vực đang xây dựng nhà ga tuyến cáp treo lên đỉnh Fansipan do Tập đoàn SunGroup làm chủ đầu tư đã diễn ra lễ đặt đá khởi công xây dựng chùa Bảo An, một trong những ngôi chùa nằm trong quần thể tâm linh Fansipan.

Vâng, một ngôi chùa, chẳng có gì ghê gớm cả, trên đất nước được bảo là có 80% dân số theo đạo Phật, nên một ngôi chùa có gì đáng kể? Link ở đây:

http://phatgiao.org.vn/trong-nuoc/201409/Khoi-cong-xay-dung-chua-tai-chan-nui-Fansipan-Sapa-Lao-Cai-15847/

Cũng theo link trên thì: “Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, Nguyên Tổng bí thư Nông Đức Mạnh, Thượng tướng Tô Lâm, thứ trưởng Bộ Công an và đoàn công tác của chính phủ đã tham dự lễ đặt đá nhân chuyến công tác tại Lào Cai bàn về quy hoạch Sapa, thăm và động viên lãnh đạo Tập đoàn SunGroup và cán bộ công nhân viên đang thi công công trình tuyến cáp treo được mệnh danh là ‘cáp treo vua’ với nhiều kỷ lục nhất thế giới về độ dài toàn tuyến, độ chênh lớn nhất thế giới, và là cáp treo 3 dây an toàn nhất thế giới …”

Thế mà tôi thấy bảo trên mạng có cả một cộng đồng kêu gào ầm ĩ phản đối hay sao đó? Trong khi xứ sở này người ta đã sáng tạo ra cả những thứ như: quần thể tâm linh, du lịch tâm linh,… thì việc có một ngôi chùa dù ở trên đỉnh Fansipan cũng là hết sức bình thường.

Ảnh, vâng, có ảnh:

iMG_0267 Continue reading “Nào mình cùng liệt kê…”

Yêu tổ quốc, yêu đồng bào (ii)

Vụ Đồng Tâm – Mỹ Đức đã chìm hẳn, không thấy có tin tức gì đưa lại, báo chí chắc quên rồi, giờ tất cả chắc đang hăm hở bới móc tìm kiếm các thông tin về anh phi công trẻ đẹp trai mà lại có tài lái máy bay đời 195x.

Nói lại về vụ này để rõ hơn về cách quản lý của chính quyền cũng như thái độ của dân chúng mà nhiều người lầm tưởng, sau khi trao đổi với hai người (tạm gọi) là thuộc tầng lớp trí thức đi, và cả hai đều đang làm việc cho các công ty nước ngoài, một vừa từ nước ngoài trở về Việt Nam, một đang chuẩn bị ra nước ngoài.

Anh chuẩn bị ra nước ngoài thì bảo, ủng hộ chính quyền đàn áp, bắt hết dân chúng manh động, làm càn, phản đối chính sách kiểu bạo lực đi, để làm gương cho những nơi khác, để giữ trật tự và an ninh chung cho nhân dân.

Anh vừa ở nước ngoài về thì bảo, ủng hộ nhân dân, đứng lên đấu tranh, nếu có thể thì lật đổ luôn chính quyền đi.

Khi tôi bảo với anh (vừa ở nước ngoài về) rằng không, dân chúng, đúng ra là nông dân, những người dân ở địa phương, không hề phản đối chính quyền, họ không định phản đối đảng cộng sản, hay chính quyền của đảng này, mà họ chỉ bất bình với chính sách của chính quyền mà thôi, đặc biệt là chính sách về quản lý đất đai. Nếu bảo họ định lật đổ chính quyền, họ sẽ phản đối ngay, họ sẽ bảo họ yêu nước (nói chung, họ không phân biệt được việc yêu nước với yêu chế độ).

Anh có chút ngỡ ngàng. Anh chất vấn tôi, anh bảo làm sao tôi dám chắc điều ấy. Tôi bảo tôi không chắc trăm phần trăm, nhưng tôi chắc đến 80% về điều ấy, với người nông dân Việt Nam thì chế độ này vẫn cho họ điều tốt đẹp mà trước đây đời cha ông họ chưa bao giờ có, đường xá cải thiện, điện giăng khắp nơi. Còn những suy tàn về văn hóa, giáo dục, y tế thì họ chỉ cảm nhận lờ mờ, với họ, thế vẫn còn là tốt.

Khi tôi bảo, anh – đúng ra là các anh (những trí thức), cứ muốn lật đổ chế đổ, cứ bất mãn về chính quyền này, nhưng chính các anh lại không hề dám đấu tranh, các anh chỉ hô hào kích động, mỗi khi có một vụ biểu tình, nổi loạn nào là các anh sung sướng, các anh nghĩ chính quyền cộng sản sắp sập đến nơi rồi. Nhưng rồi sau đó mọi thứ yên ổn, các anh lại bảo, đấy, kinh khủng thế đấy, chính quyền đàn áp không cho mong muốn của các anh thành sự thật. Thật ra thì không, dân biểu tình vì ô nhiễm, vì bị đền bù không thỏa đáng trong khi thu hồi đất để phục vụ các dự án công/tư, vì ghét người láng giềng Trung Quốc (một mối căm hận rất lâu đời, bền vững, và gần như khó hiểu với người nước ngoài, sẽ nói trong một dịp khác), chứ dân không biểu tình chống chế độ, phần đó rất nhỏ, và cũng xuất phát từ những bất mãn, không thỏa đáng như trên.

Anh sẽ hỏi, thế còn những trí thức đòi tự do, dân chủ bị giam hãm,… Vâng, có, tôi biết, những người đó giống như những người theo một đảng khác ở những nước dân chủ, tiếc rằng ở đây không ủng hộ chế độ đa đảng. Và theo tôi, nếu họ có được công khai hoạt động, thì e rằng cũng khó mà giành được sự ủng hộ của đa số người dân ở đây.

Còn với anh chuẩn bị ra nước ngoài, đòi hỏi của anh cũng dễ hiểu thôi, tôi chỉ nhắc cho anh nhớ rằng, anh – hay đúng ra là những người như anh, luôn đau khổ cho nhân dân, các anh lên mạng xã hội, vật vã thương dân chúng, thậm chí các anh cũng có xúi giục người ta đứng lên đòi công lý, rồi rốt cuộc các anh vẫn mua những ngôi nhà to nhất, đẹp nhất ở những khu đất mà những người dân các anh vừa thương xót phải đau lòng bỏ đi với số tiền đền bù ít ỏi…

Anh bảo, thế biết làm gì bây giờ, anh không ở sẽ có người khác ở, anh không mua sẽ có người khác mua. Tôi nghĩ điều anh nói là đúng, nhưng lẽ ra các anh nên nói thẳng về việc ủng hộ chính sách của chính quyền, rằng chúng ta phải hy sinh vài thế hệ, để kiến thiết đất nước này. (Mà cái sự kiến thiết ấy giờ đây đang đi kèm với phá hoại môi trường sống, gây ô nhiễm không chỉ không khí mà còn cả nước ngầm…) Và các anh hãy làm gì đó thiết thực cho việc bảo vệ môi trường, cho giáo dục chứ không phải là kích động, xúi giục, ỉ ôi…

Tranh cãi còn dài dài, tất nhiên, chẳng anh nào nghe tôi, và buồn thay cũng chẳng anh nào yêu tôi hay định lấy tôi cả. Có lẽ tương lai của tôi vẫn còn đang ngồi trên ghế trường phổ thông chăng?

Kịch bản nào cho Mỹ Đức?

Mấy ngày qua, địa danh nóng nhất cả nước hẳn là Mỹ Đức.

Hà Nội đã kêu gọi thả những người bị bắt giữ.

Đến ngày hôm qua 15 người bị bắt giữ đã được thả tự do, 3 người tự trốn thoát.

Hai mươi người vẫn bị bắt giữ. Hà Nội tuyên bố sẵn sàng đối thoại với người dân Mỹ Đức.

Hẳn còn nhiều thông tin khác chi tiết hơn, tôi chỉ tóm lược thông tin chính thống.

Và nghĩ, kịch bản nào cho Mỹ Đức?

Vụ nổ súng hoa cải của gia đình ông Đoàn Văn Vươn năm 2012 khiến 4 công an và 2 người thuộc ngành quân đội bị thương, và kết quả là? Ông Vươn bị kết án tù 5 năm, cùng những người khác trong gia đình đều bị án tù hoặc cho hưởng án treo về tội giết người và/hoặc chống người thi hành công vụ.

Cũng năm 2012, việc cưỡng chế đất ở Văn Giang (Hưng Yên) bùng nổ, việc phản đối thu hồi đất trước đó đã kéo dài. Đến năm 2012 thì lên đến đỉnh điểm, khi nhân dân (Văn Giang) bị “đầu gấu” đánh, thậm chí còn có 2 nhà báo cũng bị “đầu gấu” đánh. Không hiểu nhân dân (chủ yếu là nông dân tay cày tay cuốc) đã gây thù chuốc oán gì với xã hội đen để bị đánh đập, đe dọa…

Kịch bản tương tự với KCN ở Cẩm Điền, Cẩm Giàng, Hải Dương, khi nhân dân bị “đầu gấu” đánh, bị xe bánh xích chèn lên…

Đứng lên hay không đứng lên, đấu tranh hay bằng lòng, kết quả có vẻ vẫn không đổi. Nhưng nếu tất cả cùng im lặng thì ai sẽ là người lên tiếng? Và đôi khi, việc lên tiếng không phải mong thay đổi được điều gì đó mà chỉ đơn giản là thể hiện quan điểm cá nhân, thể hiện sự phản đối. Người ta chẳng vẫn dạy từ trên ghế nhà trường là phải biết “phản tỉnh”, vâng. Một sự phản tỉnh rõ ràng đang diễn ra ở Mỹ Đức.

Có thể thấy trước kịch bản cho người dân Mỹ Đức. Nhưng cùng chờ xem!

 

 

 

Bức ảnh (ii)

2-4082-1491449810.jpg

Bức ảnh trên là một bức ảnh đẹp, nếu để minh họa cho một cuộc tình.

(Tôi chưa bao giờ thích giọng hát của cô ca sĩ kia, và không biết người đàn ông đang ôm cô ấy là ai cả. Họ diễn hay đời thực, tôi không quan tâm, chỉ xét một bức ảnh thì với tôi nó đẹp!)

Người đàn bà đầy vẻ tin cậy, thả lỏng mình trong vòng tay người đàn ông, còn người đàn ông thì vừa mạnh mẽ vừa đam mê, một tay ghì chặt lấy người đàn bà còn tay kia vẫn cần điếu thuốc. Mọi thứ chìm trong khao khát.

***

Hôm nọ, đọc lại một cuốn sách cũ của Trang Hạ, ngay trang đầu tiên chị viết đại khái là như mọi cuốn sách khác của mình, chị tự viết cho mình lời mở đầu/giới thiệu, bởi chị đã chọn sự cô đơn trên văn đàn.

Dũng cảm thì phải cô đơn. Nhưng may mắn là có lẽ chị chỉ cô đơn trên văn đàn, còn trong cuộc sống thì luôn có gia đình, chồng con ở bên.

Nhớ có lần nói đùa với đồng nghiệp khi được hỏi một nữ tác giả nào đó có tài năng hay không, đã trả lời rằng hãy dùng đàn ông để đo, mà đúng ra là sự ghen tị của họ. Nếu họ tẩy chay, không thu nạp thì chứng tỏ cô ta tài năng thật, còn nếu họ hăng hái viết lời giới thiệu rồi review khắp nơi thì cô ta… xinh đẹp!

Nhớ đến tập Những đống lửa trên vịnh Tây Tử của Trang Hạ, một tập không hẳn là truyện mà như truyện. Trong đó có những truyện tôi đã đọc từ hồi còn trang evan, thuở Internet chưa phổ biến như bây giờ, đã in ra cho bạn bè cùng đọc. Đến giờ, tôi vẫn nhớ những đoạn trong “Chỗ ngồi vắng người”, tả về cây đậu mưa, về chỗ ngồi vắng người, về vịnh Tây Tử…

Nếu viết lời giới thiệu cho tập truyện đó, tôi sẽ viết vài dòng, ngắn gọn như cách viết của chị, vốn kiệm lời và sâu.

Rằng, nếu bạn cầm cuốn sách này lên thì bạn đã chọn nỗi buồn.

Cuộc đời con người ta nếu đã có đắn đo giữa đi và ở, giữa nổi loạn và cam chịu thì sẽ chẳng thiếu nỗi buồn.

Nhưng đó là nỗi buồn đẹp. Vâng, trong cuốn sách này, không chỉ cây, hoa, người, cảnh đều đẹp, mà đến cả nỗi buồn, nỗi cô đơn cũng đẹp.

Bởi cuộc đời này bao giờ chẳng đẹp, miễn là ta sống.