Ngôi nhà mơ ước

a1cfb3043ff857503354fc319ca99fd0

Khi dần lớn lên, dần hiểu được giá trị tự do, dần thèm muốn không gian riêng tư, tôi hiểu vì sao người ta khao khát ngôi nhà mà người ta vẫn gọi là ngôi nhà mơ ước.

Những ngôi nhà cây, những ngôi nhà giữa rừng, những ngôi nhà trên triền núi, những ngôi nhà ngay cạnh biển… Nhưng điều căn cốt là ngôi nhà ấy của riêng mình.

Ở đây, việc có không gian riêng tư đã là điều xa xỉ, nên tôi không có ước mơ về những ngôi nhà ấy, chỉ cần một không gian của riêng mình, ở đấy có thể làm mọi điều mình thích: bày biện, nấu nướng, hoặc đơn giản là nằm ườn.

Ở đây, quen một nếp sống mà người ta đề cao ấy là truyền thống, người ta thích tụ tập, đông đúc, đôi khi, người ta không biết tôn trọng riêng tư, người ta có thể xộc vào không gian riêng của người khác, người ta có thể phá vỡ sự yên tĩnh hay nề nếp của người khác mà không cảm thấy vấn đề gì.

Và ngôi nhà là một thứ tài sản giá trị để khoe khoang, người ta không nghĩ đến đó là không gian riêng để tận hưởng mọi thứ mà bình thường mình đã không được hưởng, để hành xử tự do mà bình thường đã phải kìm giữ, gọt rũa… Người ta xây những ngôi nhà to có thể ở đến năm thế hệ, trên mảnh đất đủ chia cho cả chục gia đình. Người ta đắp điếm đủ thứ kỳ hoa dị thảo, những đồ trang trí Á-Âu… Ngôi nhà lẽ ra để sống mà nhiều khi đã trở thành nơi tống táng, yên nghỉ nghìn năm.

Trở lại với ngôi nhà tôi mơ ước, tôi nghĩ đến mảnh vườn xanh, đến những cây cối, hoa lá, đến không gian nhỏ gọn ấm cúng… Thật là viễn cảnh xa xôi.

Advertisements

Đôi điều về tuổi trẻ

Lâu lắm rồi mới nghĩ đến… tuổi trẻ.

Khi người ta còn trẻ, người ta không có thời gian nghĩ tới nó. Người ta mải sống, mải vui, mải điên cuồng dại dột. Mỗi một “sống”, một “vui”, một “điên cuồng dại dột” ấy chính là tuổi trẻ, mà vạn lời cũng không thể thay được.

Khi người ta không còn trẻ nữa, người ta nghĩ tới nó, đầy sợ hãi, âu lo vì nó đã qua rồi; trong cái ý thức rất “trưởng thành”, người ta nghĩ chẳng lấy lại được nữa, chi bằng tảng lờ nó đi là hơn.

Hôm nay nghĩ đến tuổi trẻ, vì tự thấy mình đã cũ quá rồi, khi trong ý thức không có gì tươi mới, thì đúng là tôi đã cũ, đã già đắng chát ra rồi. Nghĩ đến tuổi trẻ, bởi câu hỏi, nếu đại diện cho tuổi trẻ thì sẽ là ai, gương mặt nào? Để cho tuổi trẻ muôn đời nhìn vào đó?

Tuổi trẻ là Francoise Sagan chăng? Khi “18 tuổi đã biết đến vinh quang” trong chưa đến 200 trang giấy. Mình vẫn ước giá mình biết đến Sagan sớm hơn? Để làm gì ư? Không, không phải là nguồn hứng để truyền nổi loạn, đơn giản là sẽ có những ý niệm rõ hơn về cuộc đời, về cách sống, rằng sẽ sống cho tận nhất (chứ không phải là đốt cho kiệt hết!) Và vẫn giữ nguyên ngọn lửa cuồng nhiệt mà có lẽ đến cả tuổi trẻ cũng không có được ấy, cho đến tận cuối đời!

Hay là Harper Lee? Giữ im lặng thay vì là kẻ khờ như lời bà nói. Nhưng có lẽ bà là kẻ khờ kinh niên, với 55 năm để cho ra đời Go set a watchman sau cuốn tiểu thuyết đầu tay thành công rực rỡ, cái cô gái đã trưởng thành ấy vẫn là cô bé ngây thơ của 55 năm trước, vẫn kỳ vọng vào lý tưởng, vào tình yêu đích thực (rằng phải đúng người và đúng thời điểm, mà cái người đúng kia đã chạy tận nơi nào rồi?) Và tôi nghĩ, con người này mãi mãi vẫn là một cô bé, một tuổi trẻ trong trẻo và đầy lý tưởng.

Hay là Nguyễn Thị Hoàng, cũng một vinh quang đến sớm, kèm theo vô vàn những rắc rối của thời cuộc gán vào văn chương. Với tôi, đấy là một tuổi trẻ đầy phá phách, đứng trước hoàn cảnh của lịch sử, tuổi trẻ ấy chỉ biết làm những gì trong bản năng, bởi kinh nghiệm (thậm chí của cả những người trăm tuổi) cũng không dạy cho người ta làm gì trong bối cảnh đó. Cũng là một tuổi trẻ muốn bứt phá, muốn tựu thành gì đó, ngoài khát vọng tình yêu lớn, tình yêu thực (mà rốt cuộc chỉ gặp dục vọng) như sau đó nửa thế kỷ!

Hay Vệ Tuệ, một tuổi trẻ tưởng như đầy mâu thuẫn, giữa những đường ranh giữa đạo đức thông thường và sự phá cách, giữa khát vọng sống một cuộc sống vật chất no đủ với con người lý tưởng thường gắn với khổ hạnh. Như chính Vệ Tuệ đã bộc bạch, “tôi yêu quý mọi sự vật thời thượng và tiên phong”, và “có lúc tôi cũng nghe dạ khúc của Mozart và ca kịch Ý”… Đấy là mâu thuẫn lớn nhất thế hệ chúng tôi phải giải cho ra chăng? Nhưng rốt cuộc chúng tôi cũng không giải nổi, thế hệ sau chúng tôi cũng không, và thế hệ sau nữa cũng chưa?

***

Tất cả những gương mặt ấy tôi nghĩ đều xứng đáng là đại diện của tuổi trẻ, ngoài những đau khổ cá nhân (hay chính những đau khổ của họ là đau khổ chung của cả một thế hệ) họ ôm những khát vọng, hoài bão, tình yêu, tham vọng hay cả dục vọng của tuổi trẻ muôn đời.

Có lẽ tôi đã thiên lệch khi chỉ chọn những gương mặt phụ nữ ư? Thực ra thì không cố tình, hoàn toàn ngẫu nhiên, những gương mặt hiện lên trong tôi là họ.

Và để góp vào những gương mặt đại diện tuổi trẻ ấy của tôi, không phải để cho cân xứng, hài hòa, hay gì hết, không lý do, đơn giản là tôi cảm thấy như vậy (vì đây là suy nghĩ của tôi kia mà) thì đó là Nguyễn Hải Nhật Huy (cho Tôi ngồi đây chờ cơn bão tới), có thể nhiều người còn chưa biết “nó” là cái gì.

Vâng, thì “nó” là một đại diện cho tuổi trẻ, tôi nghĩ vậy, “nó” không phải là sự nắm bắt được hơi hướng của thời cuộc, mà “nó” chính là thời đại, “nó” chính là hơi thở ấy. Của tuổi trẻ đảo điên giữa cuộc đời đầy biến động, cám dỗ, điên rồ, suy đồi, tàn bạo, tham lam này. Một tuổi trẻ nghiêng ngả giữa nổi loạn và kìm giữ, được nuôi dạy bởi một quá khứ nghèo khổ và hạn chế, quá khứ ấy áp đặt lên hiện tại một thứ giá trị lỗi thời, tuy nhiên lại chiều chuộng hiện tại ấy hết sức có thể, bằng một thứ tâm lý bệnh hoạn, đầy cảm tính rằng phải cho nó những thứ mà đời mình không được hưởng, đi kèm với đó là tham vọng điên rồ đặt lên nó rằng phải đạt được những thứ mình không đạt được.

Vâng, tuổi trẻ giờ đang vùng vẫy trong đó, giữa cam chịu và nổi loạn, và việc người ta bứt lên hay chôn vùi trong đó lại bị quyết định bởi những điều hoàn toàn khác. Rằng, người ta có can đảm hay không? Có lẽ, tuổi trẻ muôn đời, trải từ Sagan qua tới Nhật Huy, luôn cần lòng can đảm, rằng phải có dũng khí, dập tắt những đám cháy nhỏ để nuôi dưỡng ngọn lửa duy nhất trong trái tim mình. Lúc nào cũng vậy.

Thứ Sáu (không phải) ngày 13

Hôm nay lúc dừng xe chờ đèn đỏ, ngay trước hàng phở, lại ngửi thấy toàn mùi băng phiến. Nghĩ bụng, giờ mà lại bảo con mẹ chủ hàng phở là phở của mùi băng phiến, chắc con mẹ sẽ cho một bài ca hết hồn.

(Mà tại sao giờ các hàng ăn nổi tiếng, danh tiếng, tăm tiếng này nọ… lại toàn những cô cậu trẻ măng ngồi bếp, còn những bà béo hoặc ông béo lẽ ra ngồi ở đấy thì lại đứng thu tiền, mẫu chung là có một cái túi đeo ngang hông hoặc đeo vai, đựng đầy tiền, tay béo múp míp, lấy tiền của khách nhanh thoăn thoắt! Chỉ có hàng bún móng giò của bà béo môi dầy trên Ngô Sĩ Liên là vẫn bà ấy ngồi bếp, mặt hoằm hoằm, giờ không được mắng mỏ khách hàng nữa thì mặt như cái thớt nghiến!)

Trước cửa hàng phở có một chị tóc vàng sậm môi đỏ chót đứng đợi lấy xe, trông dáng rất trẻ trung, đi giày thể thao, nhún nha nhún nhảy. Những chị này có thể là khách hàng trung thành của một trung tâm thể thao Fitness nào ấy, tập điên cuồng từ 4 giờ chiều đến tận 7 giờ tối. Hoan hô tinh thần thể dục!

Đối diện hàng phở bên kia đường chính là dòng Tô Lịch trứ danh, nước đen kịt và bốc mùi nghìn đời. Bọn Tây bảo sao tụi mày có thể ăn sáng bên cạnh dòng sông này? Sao lại chỉ có ăn sáng? Tụi tao ăn sáng, uống cà phê, tỏ tình, hôn nhau, chửi nhau, chụp hình selfie, mưu sinh kiếm sống, tất tật đều bên cái dòng sông ấy đấy chứ!

Ngay trên cầu bắc qua sông là tấm biển to đùng quảng cáo spa, dầu gội, rằng tóc em đẹp tuyệt vời, thơm tuyệt vời… Lại nhớ đến V bảo, tại sao mấy năm nay ngoài bắc các cô nổi nổi một tí đều cắt tóc ngắn đi, để làm gì chứ, trông không còn tí nữ tính nào. Cái chàng trai 8x cận 9x ấy, quan điểm hiện đại thế mà rốt cuộc vẫn đánh giá con người qua chiều dài mái tóc! Kỳ lạ nhỉ, rốt cuộc vẫn thích một cô dịu dàng, ngoan ngoãn, nhưng mình biết, có những cô tóc dài tha thướt mà vụng thối vụng nát, còn có cô đầu ba phân nữ tính như thường. Nhưng người ta chả tin, người ta chỉ thích cái vỏ. Có lẽ, nếu có thể mình cũng sẽ soạn cho cái bao bì oách vào, giống hệt người luôn!

Hết 90 giây chờ đèn, còi bấm bim bim, thôi, đạp xe nào, đạp xe đi!

Bay trong nước

Cá buồn cá lội thung thăng

Người buồn người biết đãi đằng cùng ai.

(Ca dao)

Đọc trong cuốn tự truyện của Li Kai-fu, một trong những nhà khoa học máy tính đầu tiên chuyên về trí tuệ nhân tạo, ông ta bảo trong giáo dục ở Mỹ, sinh viên được tự do quyết định môn học, cách học, nhưng vẫn có môn bắt buộc, như trong giáo dục thể chất là mọi sinh viên phải qua được môn bơi rồi sau đó mới đến các môn tự chọn khác. Và ông này cũng bảo, ông sợ nước, tự thấy không thể nào bơi nổi, nhưng vẫn phải luyện để cho qua. Thế nên, khi ông hoàn thành xong bài thi của mình (hình như là bơi một hay hai vòng bể gì đó), thì giáo viên huấn luyện đã ngủ tự bao giờ! Ông cũng bảo, ông đã ghi vào kỷ lục bơi chậm của trường sau mấy trăm năm thành lập.

Đọc cho vui vậy nhưng cũng tự rút ra là việc biết bơi thật quan trọng. Trong khi ở đây, trẻ em ở nông thôn xung quanh đầy ao hồ lại không được học bơi cho tử tế, các kỹ năng cứu người đuối nước, rồi làm thế nào khi bạn bị nước cuốn/đuối nước… Năm nào nghỉ hè cũng đọc tin về trẻ bị chết do đuối nước. Thật quá buồn!

***

Nhưng thôi, đừng nói về những chuyện buồn, hãy nghĩ đến về cảm giác khi bơi. Đầu tiên, sẽ có cảm giác mình như con cá trong bể, ở trong tình trạng không trọng lượng quẫy mình trong làn nước. Nếu ta không thể bay được trên trời thì chính nước sẽ làm ta có cảm giác bay lượn ấy, trong một thứ giống như “không khí”, cũng không màu và khiến cơ thể ta trôi nổi.

Những lúc lười biếng, có thể thả trôi trong dòng nước, lâu quá sẽ có cảm giác choáng choáng như say sóng, nhưng đi kèm là cảm giác tự do. Đúng là tự do tuyệt đối, bởi ta phải thả lòng hoàn toàn, cơ thể được vỗ về, bao bọc nhưng vẫn còn nguyên cảm giác tự do ấy.

Hôm nay tôi như con cá trong bể nước, bơi qua, bơi lại, có lúc lười biếng thả trôi, sự thả lỏng hoàn toàn đem lại cảm giác tự do cũng đồng thời là nỗi cô đơn tuyệt đối.

Nỗi cô đơn và tự do đều không màu. Như nước.

Về vẻ đẹp

coco_chanel1

Vẻ đẹp của phụ nữ có lẽ là điều duy nhất đáng kể ở đây, nhất là khi giờ đây phụ nữ hy sinh nhiều điều để có được hay duy trì hoặc hoàn thiện vẻ đẹp ấy. Tất nhiên, tôi chỉ nói về vẻ đẹp bề ngoài, người ta có thể nói đấy là điều phù phiếm, nhưng cho dù có là phù phiếm đi nữa thì rõ ràng đó là thứ chúng ta nhìn được tận mắt, thậm chí sờ được tận tay.

Tôi không phản đối việc phụ nữ làm đẹp, nếu không muốn nói là ủng hộ. Dù nhiều người bảo, tại sao phải chịu đau đớn thế làm gì! Có phải đấy là tuyên ngôn của kẻ hèn nhát không nhỉ? Nếu họ chịu được điều ấy, họ thấy vui lòng với nó, thì nghĩa là nó đáng. Vả lại ở đời, có thứ gì đạt được mà không phải đánh đổi ít nhiều đâu.

Cũng như nhiều người bảo, tại sao lại phải leo lên cái đôi giày cao tướng làm gì cho hại xương cốt, rồi về già lại không đi nổi. Nhưng tôi nghĩ, có hay không đi giày cao gót thì rồi cũng sẽ già, mà về già thì ai chẳng đau đớn ở đâu đó, xương cốt ai chẳng rã rời. Nếu không đi lúc trẻ thì lúc già đi sao nổi nữa? Nếu phụ nữ không có một hai đôi giày cao gót, chẳng phải đường phố, công sở, bữa tiệc sẽ rất xoàng sao?

Hay những cô gái trẻ quần thật ngắn, áo thật cộc thường bị nhìn ngó và bảo, con gái con đứa gì mà mặc hở hết ra thế kia. Nhưng nếu lúc trẻ không mặc những thứ đó, chẳng lẽ chúng ta mặc lúc về già? Lúc mà vẻ đẹp hình thể đã tàn phai, khoe hay không khoe cũng chẳng ai còn nhìn nữa. Vậy thì đúng lúc này, lúc còn tuổi trẻ và nhan sắc, phải để cho nó được phát lộ thăng hoa chứ.

Cũng như mùi hương, quần áo, giày túi, đồ trang điểm. Ai cũng biết là phù phiếm, mùi hương sẽ tan loãng trong không khí, quần áo, giày túi rồi sẽ nhanh chóng hết mốt, phấn son rồi sẽ nhạt đi. Nhưng nếu chỉ vì tính hữu hạn của nó mà triệt tiêu, thì đời sống này sẽ buồn biết mấy, không màu sắc, không hương thơm, không cả những cá tính.

Coco Chanel chẳng bảo, “Khi phụ nữ ăn mặc tầm thường, người ta sẽ nhớ đến trang phục, khi phụ nữ ăn mặc lộng lẫy, người ta sẽ nhớ đến người phụ nữ.”

Cũng chính người phụ nữ này đã khiến mình thấy bớt buồn hơn khi bắt đầu lao xuống từ đỉnh dốc ở tuổi bốn mươi, thấy không còn ghen tị với tuổi trẻ, và đau khổ khi thấy tuổi già lao tới rõ đến mức có thể cầm nắm được. Cũng vì câu nói của bà mà mình có thể tuyên bố vĩnh viễn thanh xuân được rồi.

“Tự nhiên cho bạn dung mạo ở tuổi đôi mươi. Cuộc đời đã mài giũa nó ở tuổi ba mươi. Nhưng ở tuổi bốn mươi, bạn là người tự quyết định dung nhan của mình.”

 

Từ trang sách

Trong cuốn sách về Petrus Ký, có đưa ra gần như cả quá trình phát triển (có thể gọi là sự tiến hóa) của ngôn ngữ của dân tộc này, đúng hơn là chữ viết. Kể từ khi chữ Hán còn là duy nhất, cho đến chữ Nôm (một thứ chữ không quy tắc, bất tự điển…) cho đến chữ quốc ngữ. Cũng là một quá trình đấu tranh, xâm lấn, nổi dậy, và rồi lại không ngừng tranh đấu.

Chữ Quốc ngữ ban đầu được đưa vào chỉ hòng “thui chột chữ Nho và chữ Nôm là phương tiện chuyên chở và nuôi dưỡng tinh thần quốc gia thấm nhuần từ các hệ tư tưởng truyền thống”.

Vậy đó, thứ chữ ban đầu bị phản đối vì chuyên chở tư tưởng phương Tây, là công cụ của những người truyền giáo, và cũng đã bị những nhà Nho (mà vốn vẫn đang cố gắng chống lại Trung Hoa hùng mạnh) phản đối quyết liệt, nay đã trở thành chính thống.

Bỏ qua những khía cạnh về ngôn ngữ này nọ, cái mình đang thấy là mối  mâu thuẫn luôn có của dân tộc này, trong chính bản thân nó.

Muốn thoát khỏi cái ách đè nặng của Trung Quốc nhưng lại tự ám mình vào nó, từ văn hóa đến tư tưởng. Trong ba nước Đông Dương, thì chỉ Việt Nam bị Khổng giáo “đè” nặng nhất (giữa thủ đô vẫn còn cái Văn Miều thờ ông này, các sĩ tử hằng năm vẫn đến đây cầu may trước các kỳ thi).

Thậm chí, bỏ qua cả những mâu thuẫn này, những ám ảnh đến điên rồ về con nối dõi, về người thờ tự, về cái lề lối gia trưởng kìm hãm con người,… thì cái đang làm cho xã hội này thụt lùi đi chính là tầm nhìn của người quản lý. Không có một người dẫn đường tốt, nên tất cả những văn hóa, kiến trúc truyền thống đều tan hoang cả. Nông thôn Việt Nam giờ là một bãi kiến trúc be bét, ít có nhà truyền thống, chùa của Việt Nam là chùa Trung Quốc, các ngôi nhà lớn là kiến trúc phương Tây…

Dân tộc này có lẽ chưa bao giờ tự hỏi nên nổi loạn hay cam chịu, mà luôn ngả theo thứ dễ dãi nhất mà nó không cần phải làm gì, chỉ có thể buông mình vào nó.

Yên Bái và một vài chuyện khác

Cùng ngày các bị can/bị cáo trong vụ án Nga – Mỹ được tuyên thay đổi biện pháp ngăn chặn trong sự ồn ào hân hoan của nhiều người theo dõi (cả tại tòa án cũng như trên các mạng truyền thông), thì có một phiên tòa lặng lẽ hơn, âm thầm hơn là xử facebooker Mẹ Nấm (Nguyễn Ngọc Như Quỳnh), phiên tòa được cho là xét xử kín, sau đó đã tuyên án 10 năm tù vì tội “Tuyên truyền chống Nhà nước”.

Ngay từ khi phiên tòa Nga – Mỹ bắt đầu, mọi người được cập nhật từng hình ảnh của bị can/bị cáo, từ khi trên xe chở xuống với chiếc còng tay tới khi tranh luận tại tòa. Nhìn vào đấy có thể thấy nền tư pháp thật tự do, dân chủ.

Trong khi ở vụ xét xử Nguyễn Ngọc Như Quỳnh thì không có mấy hình ảnh, chỉ có một cái chụp cận mặt bà Quỳnh (không rõ đứng hay ngồi, không rõ ở chỗ nào), trong link ở dưới:

http://vnexpress.net/tin-tuc/phap-luat/facebooker-me-nam-linh-10-nam-tu-3606724.html

Theo người nhà bà Quỳnh thì họ cũng chỉ được theo dõi việc xét xử qua màn hình ti vi. Nên không biết bà Quỳnh có được luật sư bảo vệ, có được tranh cãi công khai, bình đẳng trong phiên tòa? Không ai biết. Chỉ có kết quả là án phạt giam 10 năm tù vì tội Tuyên truyền chống Nhà nước, mà theo đó thì “Hồi năm 2014, bà Quỳnh bị cho là đã tập hợp 31 trường hợp người dân tử vong khi làm việc; bị tạm giam, tạm giữ tại trụ sở công an; sau đó đăng lên trang Facebook Nguyễn Ngọc Như Quỳnh khiến người đọc hiểu sai bản chất sự việc, gây mất đoàn kết giữa người dân với Nhà nước.”

Như vậy, việc thống kê này (của tôi), việc đặt hai phiên toàn song song biết đâu cũng có thể là một trong những động thái dẫn đến kết cục xấu trong khoảng 3 năm tiếp tới?

Tiếp đó, trong mấy ngày qua, tỉnh được nhắc đến nhiều nhất hẳn là Yên Bái.

Ngày 22/6/2017, phóng viên Lê Duy Phong, Trưởng ban bạn đọc báo điện tử Giáo dục Việt Nam bị Công an TP Yên Bái bắt quả tang nhận tiền của một doanh nghiệp tại nhà hàng ăn uống Oanh Hiện (phường Nguyễn Thái Học, TP Yên Bái). Tin chi tiết ở đây:

http://www.tienphong.vn/phap-luat/nha-bao-le-duy-phong-tu-choi-luat-su-nhan-bao-chua-1162691.tpo

(Như vậy, ông Phong bị bắt sau ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam (21/6) một ngày).

Ngày 27/6, Cục Chống Tham nhũng, Thanh tra Chính phủ đã quyết định thanh tra đột xuất nội dung liên quan đến thông tin về tài sản, đất đai của gia đình ông Phạm Sỹ Quý (Giám đốc Sở Tài nguyên Môi trường Yên Bái).

Trước đó, báo chí đã thông tin về khối tài sản của gia đình ông Phạm Sỹ Quý. Còn trước đó, ông đã kê khai tài sản công khai từ năm 2016.

Theo đó, giám đốc Sở Tài nguyên Môi trường Yên Bái kê khai gia đình có 3 bất động sản ở tổ 51 phường Minh Tân, thành phố Yên Bái, gồm: công trình cấp 3 trên lô đất 600m2, ngôi nhà xây tạm trên diện tích 150m2 (trị giá 150 triệu đồng) cùng mảnh đất 1.000 m2 (trị giá 500 triệu đồng).

Tại Hà Nội, gia đình ông sở hữu căn hộ 130m2 tại chung cư cao cấp Mandarin Garden, giá trị khi mua 2,5 tỷ đồng. Tất cả đều đã được cấp sổ đỏ.

Ngoài đất ở, ông Quý kê khai gia đình có trang trại diện tích 2ha (20.000m2), trị giá một tỷ đồng, được nhận thừa kế từ bố mẹ ruột trong năm 2016. Ông là người đứng tên sở hữu chiếc ôtô Camry, trị giá hơn một tỷ đồng.

Chi tiết ở đây:

http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/thanh-tra-tai-san-gia-dinh-giam-doc-so-tai-nguyen-yen-bai-3605135.html

Hẳn chúng ta sẽ nhớ lại vụ nổ súng tháng 12/2016 tại trụ sở tỉnh ủy Yên Bái, chi tiết ở đây:

http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20161226/hop-bao-ket-qua-dieu-tra-vu-lanh-dao-yen-bai-bi-sat-hai/1242391.html

Và trí nhớ chợt đẩy tôi lùi về năm 1930, về cuộc khởi nghĩa Yên Bái của Nguyễn Thái Học, cuộc khởi nghĩa đã thất bại hoàn toàn, không rõ số thương vong nhưng 13 người đã bị hành quyết. Hình như ở Yên Bái vẫn còn mộ chôn chung những người bị xử tử tại đây, chính quyền Việt Nam (XHCN) đã trùng tu và xếp hạng di tích lịch sử văn hóa. (theo Wikipedia).

(Tất nhiên, tôi không có hàm ý gì, tôi chỉ liệt kê, một phần rất chán của việc thống kê, chỉ là lao động chân tay.)