Sống như là tranh đấu

Trên báo đã đăng tin chi tiết về cuộc chiến tranh biên giới năm 1979. Khoảng thời gian đã trôi qua gần bốn mươi năm và đã trở thành lịch sử giờ mới được ghi nhận vào lịch sử. Người ta đã chỉ mặt gọi đích danh kẻ thù, liệt kê những thiệt hại và tội ác.

Từ khi nào, người ta không dám gọi kẻ thù là kẻ thù? Đến khi nào, người ta mới dám đối mặt với nó?

Đất nước đã thừa những anh hùng, công trạng và chiến thắng. Thừa cả chiến tranh, đau khổ, nghèo nàn. Không, chúng ta không cổ xúy cho bất hòa và đổ máu, nhưng chúng ta vẫn phải đứng về phía sự thật và dũng cảm.

Mất bao lâu người ta mới hiểu ra, sau chiến tranh và đổ nát, sau những cuộc đấu tranh cam go, ác liệt, cái còn lại là cuộc đời. Không giống những cuộc đấu kia, cuộc đời bắt người ta phải sống và chết cùng với nó. Trong một nhịp điệu và tiết tấu của riêng nó, người ta không thể khiến nó nhanh lên hay chậm đi được.

Mất bao lâu người ta mới hiểu ra, làm anh hùng dễ hơn, chiến đấu cũng dễ hơn, là gây dựng và thành tựu. Người ta say sưa làm những thứ to nhất thế giới, choáng ngợp nhất hành tinh, mà quên là làm chổi quét nhà còn hữu ích hơn thế. Giá người ta đừng mất thời gian chiến đấu, đừng mải đua tranh để dẫn đầu, mà tập trung vào máy rửa bát, quét nhà, giặt giũ,… giải phóng con người và phụ nữ khỏi lao động cực nhọc thì chắc cuộc sống đã tốt đẹp hơn nhiều.

Người ta bảo, trong chuyến thăm Liên Xô năm 1959, Tổng thống Richard Nixon đã giới thiệu những thành tựu của người Mỹ với người dân Liên Xô qua việc trưng bày một căn hộ của người dân bình thường ở Mỹ, không những có hai phòng ngủ nó còn được trang bị tủ lạnh, ti vi, máy giặt, máy sấy quần áo; một trong những thành tựu đó là máy vắt chanh điện. Khrushchev đã gầm gào lên mà bảo rằng, đấy không phải là thành tựu. Khi Nixon nói đại ý rằng tất cả những thứ giúp giải phóng sức lao động của phụ nữ thì đều được coi là thành tựu. Khrushchev bảo, CNXH không coi phụ nữ là công nhân như ở Mỹ. Có lẽ giống thế nên ở đây, phụ nữ không phải là đối tượng bóc lột, mà là tất cả: lau nhà, rửa chén, giặt giũ, trông trẻ, nấu ăn, đi chợ, tình dục…

Chiến đấu làm người ta quên mất đời sống bình thường, người ta quên mất là để sống người ta phải đi để đến cuối hành trình đời người nhiều dặm chứ không phải là chạy thẳng tới đích. Chiến đấu cũng làm người ta quên mất yêu thương, cô đơn, tự do và tận hưởng; quên mất rằng gieo trồng và gặt hái nhọc nhằn và bền bỉ hơn nhắm súng trúng đích.

Như Ruben David Gonzalez Gallego đã nói, “Tôi tin rằng suốt đời khâu những con gấu và thỏ bông còn khó hơn nhiều một lần tự cứa cổ. Tôi tin, trên cán cân xã hội, niềm vui sướng trẻ thơ khi có đồ chơi mới sẽ nặng hơn bất cứ chiến công quân sự nào.”

Hay như Lưu Quang Vũ đã tỉnh táo hơn chúng ta, để lựa chọn:

Tôi chọn bài ca của mùa hạ nắng

Tôi chọn bài ca của người gieo hạt

Hôm nay là  mầm mai sẽ thành cây…

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s