Từ trang sách

Chợ đời còn họp mình tôi mua gì?

… nhắc tới kiến trúc của người An Nam, sự cẩu thả, tùy tiện, “bất cần lối sống thanh cao”, tất cả đã trở thành “đặc tính của người An Nam”, bởi “Đối với họ, [nhà cửa] chỉ là cái bếp và nơi trú chân khi không ra đồng.”

Có lẽ đến giờ vẫn đúng, dù đã trải qua một thế kỷ rưỡi kể từ khi người Pháp xâm chiếm và bắt đầu công cuộc “khai hóa văn minh”, đến nay, kiến trúc nhà cửa của người Việt vẫn là những kiến trúc nham nhở, vụn nát, nhà nọ bất cần đến nhà kia và không ăn nhập gì với tổng quan môi trường xung quanh.

Ở thành thị cũng như nông thôn đều là sự đan xen giữa những ngôi nhà cũ mới, không lạ gì khi đang ở giữa khu lụp xụp nổi lên một ngôi nhà lộng lẫy, cũng như ở nông thôn, giữa cánh đồng có khi vụt lên một ngôi nhà cao tầng ngất nghểu, màu sắc lòe loẹt, cấu trúc thô kệch…

Những khu biệt thự, những khu chất lượng cao, là sự vay mượn không đồng nhất kiến trúc phương Tây, cũng nham nhở và lộn xộn tương tự.

Cũng như trong cuốn sách có nói, dù đối với những nhà khá giả thì nhà cửa được xây dựng kiên cố, cầu kỳ hơn nhưng “trong cách lựa chọn và kê dọn đồ đạc luôn có vẻ gì quê mùa và vụng về cố hữu của dân xứ này”.

Chuyện xây dựng nhà cửa thì thôi, vì tuy là một nước luôn gây tranh cãi về cái gọi là “dân chủ”, nhưng việc xây nhà dựng cửa, làm mồ mả… thì không chính quyền cũng đành chào thua người dân. Họ xây trên đất của họ (dù đất thuộc quyền sở hữu toàn dân do nhà nước đứng ra làm đại diện) thì họ vẫn được tùy tiện, thỏa sức… Nhưng những kiến trúc chung thật đán g sợ, một thứ “cha chung không ai khóc” cho dù mới đầu có thể đẹp long lanh, chỉ cần vài tháng, vài năm đã hóa thành thứ rác rưởi.

Điển hình như các khu bệnh viện, một sự xuống cấp nhanh đến đáng sợ, từ các phòng bệnh cho tới khu vệ sinh. Vệ sinh chung trong các khu bệnh nhân là một thứ kinh hoàng, làm cho người đi chăm sóc bệnh nhân còn sợ hơn cả sợ chăm người bệnh. Cũng giống như các khu ký túc xá của đám sinh viên, các khu tập thể cũ…

Sách có viết, “Một số ngôi chợ được xây cất có vẻ vững vàng, nhưng chẳng bao lâu sẽ trở thành tàn tích, nếu không được chính quyền chăm sóc bảo trì.”

Và đến giờ vẫn thế, có khi giữa những thị tứ đẹp đẽ, đuề huề, những trụ sở công quyền hoành tráng, lại có một khu chợ bẩn thỉu, lụp xụp, rác rến… Mà không ai thấy khó chịu, thấy có nhu cầu phải cải tạo nâng cấp nó. Có lẽ, vì người ta chỉ đi chợ một loáng rồi về, chẳng ai ở chợ cả ngày cả – trừ người bán hàng – mà người bán hàng thì góp phần nhiều vào cái sự suy tàn ấy…

Sách cũng viết, “… còn nhìn thấy các ngôi chợ thật buồn lòng. Cảnh chợ tàn tạ giữa những vũng nước đen ngòm chất chứa mọi thứ rác rưới do chợ vứt bỏ.”

Tôi hay ngó nghiêng các chợ khi đi đến nơi chốn mới, và luôn thấy trào lên nỗi bi thương bởi khu chợ dù mới xây hay cũ thì cũng đều toát lên cái vẻ sụp đổ, suy tàn. Có lẽ bởi rác rến, bởi bầu không khí nặng mùi… Nhưng hơn cả, là bởi cái sự phó mặc, phó mặc cho hoài hủy mới là đáng sợ nhất.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s