Someone like you

Hôm qua bác Thảo định đi massage rốt cuộc lại ngã vào hàng vải, quơ được đâu về dăm bảy mảnh vải may váy, quần, áo gì gì đấy. Rồi phấn khích tơ tưởng đến lúc may đo xong ướm vào người, cứ gọi như là Tấm thử giày vớt dưới ao lên, tâm hồn bay bổng, thế là nhạc nhẽo nghe bét nhè, cứ đòi phải dịch lời bài Someone like you của cái cô Adele nào đấy. Gớm, giọng gì mà như đàn ông hoặc nếu không thì cũng nghiện rượu hay thuốc lào nặng, vừa khê vừa nồng.
Bảo bác ấy là lời bài hát thường chả có cái cóc khô gì ngoài anh yêu em, em yêu anh, đau khổ, giận hờn, nuối tiếc, rồi chúc nhau hạnh phúc, vui sướng, và rằng mình luôn nhớ về nhau. Đại để thế, nghe thì cứ nghe nhạc thôi chứ diễn luận ra thì có cái gì đâu. Sến chảy nước mũi.
Nhưng bác ấy không chịu, cứ nhất nhất là phải diễn nghĩa ra cơ. Thế là mình đành diễn nghĩa ra thế này (mình định copy cả cái đoạn chat chít giữa hai đứa, nhưng thế thì động chạm riêng tư quá, mà lúc ấy không có lời tiếng Anh, vì bác Thảo cứ nghe, mình cứ gõ lốp đốp tiếng Việt bên này).
Cô ấy hát bằng cái giọng khê nồng thế này:
I heard that you’re settled down/That you found a girl and you’re married now
I heard that your dreams came true/Guess she gave you things that I didn’t give you.
Mình diễn giải cho bác Thảo:
Em nghe đồn rằng đời anh đã êm giầm/ Rằng anh đã tìm được con khác và cưới nó luôn rồi
Em cũng nghe rằng những mơ ước của anh thành sự thật hết rồi/Hẳn rằng con đó đã cho anh những thứ em không cho anh được.
Bác Thảo cười hô hố, mình bảo là “settled down” mình diễn ra là “êm giầm” hơi bị chuẩn của nó, bác Thảo nói bác ấy cóc cần biết.
Old friend why are you so shy?
It ain’t like you hold back or hide from the lie.
Mình diễn tiếp:
Bạn cũ ơi, việc éo gì phải xấu hổ nào?
Nó chẳng như anh vẫn giấu giếm và ngụy trang bằng những lời nói dối đâu.
Chỗ này có vẻ bí hiểm, mình không chắc lắm, còn bác Thảo bình luận, chắc là thằng này lấy một con bạn cũ rồi. Bác Thảo nhầm chỗ này, vì lấy bạn cũ cô kia lồng lên ngay, làm gì có chuyện nhẹ nhàng thế.
Đoạn tiếp này cũng bí hiểm nữa cơ:
I hate to turn up out of the blue uninvited
But I couldn’t stay away/I couldn’t fight it
I’d hope you’d see my face and that you’d be reminded/That for me it isn’t over.
Mình bảo bác Thảo đại để cô ấy nói là:
Em ghét lại phải lên dây cót tinh thần vì cái nỗi buồn không mời mà đến này
Nhưng em lại không tránh được nó/Cũng chẳng xua được nó đi
Em hy vọng là anh có thể thấy mặt em và anh sẽ được thức tỉnh/Rằng với em chuyện này chưa kết thúc đâu.
Bác Thảo bình luận, tóm lại là yêu con nào mà chả thế, về với em đi nhỉ.
Mình bảo, như là như thế nào. Con mới này giàu hơn, có nhà, có xe, có nhiều thứ con kia không có. Khác hẳn, khác hoàn toàn.
Rồi cái cô Adele lại hát tiếp:
Nevermind I’ll find someone like you/I wish nothing but the best for you too.
Don’t forget me I beg/I remember you said:
Mình diệt ra cho bác Thảo thủng (bác ấy bảo đã thủng lỗ chỗ):
Đừng lăn tăn làm gì rồi em sẽ gặp được thằng khác ngon như anh thôi
Em chả biết chúc gì nhưng cầu mong rằng đời anh sẽ ngon
Đừng có quên em, em xin đấy/Em nhớ anh đã nói rằng:
Đây, bây giờ mới đến cái câu hay nhất của cả bài hát, mà hóa ra lại không phải của cái cô đấy, mà lại của cái thằng tham vàng bỏ ngãi kia! Chết thật!
“Sometimes it lasts in love but sometimes it hurts instead.”
Sometimes it lasts in love but sometimes it hurts instead. Yeah.
Mình bảo bác Thảo, đới, thằng kia nó bảo là:
“Thi thoảng thì cũng kết thúc có hậu đấy, nhưng thi thoảng thì lại là khổ đau.”
Rồi cô này nhắc lại đầy tâm đắc:
Thi thoảng thì cũng kết thúc có hậu đấy, nhưng thi thoảng thì lại là khổ đau. Chuẩn mẹ nó luôn.
Rồi cô ấy ôn lại những ngày xưa cũ:
You’d know how the time flies/Only yesterday was the time in our lives.
We were born and raised in a summery haze/Bound by the surprise of our glory day.
Đoạn sến chảy nước này mình diệt tán loạn:
Anh biết thời gian chạy nhanh như chó đuổi thế nào rồi đấy/Chỉ ngày qua là ghi dấu trong đời chúng ta mà thôi.
Chúng ta sinh ra và lớn lên trong mùa hè khắc nghiệt/Gắn bó với nhau đầy bất ngờ với những ngày tháng huy hoàng.
Mình bảo bác Thảo, thế là đã rõ, hai đứa này quê ở vùng gió Lào cát trắng, nóng chảy mỡ, yêu nhau từ thuở nằm nôi, rồi ra thủ đô, thằng này vồ được con mới, có nhà cửa, có tiền của, bỏ con cũ luôn. Mặc dù con này đã cúc cung săn sóc, hy sinh, yêu thương tha thiết. Vì sau đó con bé này bảo: “Nothing compares no worries or cares.”
Rồi như những bài hát chảy nước khác, cô ấy bảo là:
Hối tiếc hay lỗi lầm thì cũng trong ký ức mà thôi. Ai biết được ngọt bùi cay đắng ở đời này thế nào.
Công nhận, cay đắng ngọt bùi có kinh qua mới biết chứ tưởng tượng thế nào được. Thế thôi. Rồi con bé này cứ tự an ủi mình rằng rồi sẽ tìm được thằng ngon như thằng kia (đúng là con cá mất là con cá to, có khi còn ngon hơn nhiều ấy chứ!), thằng kia cứ yên tâm mà đi hưởng hạnh phúc mới đi (nó chả yên tâm thì sao, nó quên phứt từ đời nào ấy chứ!) Cứ vẽ!
Bác Thảo bảo, bài hát đầy chất tự sự thế mà mình biến nó thành cái gì không biết. Mình thấy mình diễn ra chuẩn thế còn gì nữa?!
Tóm lại thì vẫn là vì cái cảm giác “con cá mất là con cá to” thôi, bác Thảo nhỉ?

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s