MUA SẮM GIỮA CHỢ ĐỜI

Chợ đời còn họp mình tôi mua gì?

(?)

Chợ được hình thành từ lâu đời, đó là không gian văn hóa của người Việt cổ, là nơi trao đổi thông tin, giao lưu văn hóa, thậm chí cả giải trí, tham quan bên cạnh việc mua bán, đổi chác hàng hóa. Chợ ở mỗi vùng quê đều có quy định riêng của nó, có phiên chính phiên xép, có chợ chỉ bán các sản phẩm phục vụ lao động như nông nghiệp hoặc nghề phụ của vùng đó. Mà chỉ chữ “chợ” thôi người ta đã hình dung đến cảnh bán mua tấp nập, người hỏi giá, người mặc cả, người chọn lựa, những dãy hàng được sắp xếp trật tự, chỗ hàng khô, chỗ hàng tươi, hàng rau, hàng thịt, hàng cá… Còn có chỗ cho người bán bóng bay, kem que hay là những trò quay thưởng dụ bọn trẻ con; những người ăn xin, người hát dạo… Chợ luôn được họp vào sáng sớm tới trưa, trừ những ngày sắp Tết Nguyên đán, chợ chiều là thứ chợ tạm, những thứ chẳng còn tươi ngon mới được bày bán. Thế nên, chỉ nội hai chữ “chợ chiều” đã thấy buồn lơ lửng rồi.

Muốn biết dân chúng trong vùng sinh hoạt ra sao, hãy đến chợ của vùng, ở đấy sẽ biết họ ăn thứ gì, mặc ra sao, mua sắm cái gì, các sản vật địa phương, món ngon món lạ, và tác phong của người dân khi đi chợ là biết người ta đang bận rộn hay nhàn rỗi. Ngày nay, nếp sinh hoạt chợ phiên đang bị mất dần, bởi nhu cầu sinh hoạt lớn hơn, nên đã có những khu chợ tạm phục vụ quanh năm ngày tháng, bất kể sáng trưa; văn minh “siêu thị” biến tất cả mặt hàng thành những con số mã hóa, không còn cảnh hỏi giá hay mặc cả, người ta im lìm lựa chọn, im lìm bỏ vào thùng, im lìm thanh toán… Chưa kể đến những chợ ảo trên mạng, người ta không phải đi lại, ngó nghiêng, tìm kiếm, người ta ngồi ở nhà, chọn, chọn, chọn rồi có người mang đến tận nhà… Ôi, những cách mua hàng giết đi của người ta bao nhiêu giờ phút nhẩn nha, có thể gặp một người quen cũ hay một họ hàng xa xa, dừng lại chào hỏi đôi lời thế là có bao nhiêu điều để biết; hay những lúc mỏi chân dừng lại ở hàng quà, ăn những món quà vặt dân dã, những thứ người ta không mua được ở đâu…

Giờ đây, các khu chợ giờ đã được xây dựng khang trang lên nhiều, không còn sợ mưa sợ nắng như trước đây, nhưng cũng không thu hút bằng những siêu thị sáng choang, ấm vào mùa đông mát vào mùa hè. Siêu thị tiện dụng đến một người tiết kiệm chi tiêu, ngại ngần mua sắm như cô tôi mà còn năng đến, thi thoảng vào nhặt vài món cho vui! Cũng may, vẫn còn nhiều món người ta không thể tìm mua ở siêu thị, nên vẫn phải ghé đến những hàng xén nho nhỏ bên ngoài, những hàng bán những món đồ quê kiểng… của mấy bà già vẫn hay ngồi buồn thiu phủi bụi cho gian hàng hẹp.

Chợ Tết – phiên chợ ngày cuối năm ở quê mới thật là thú vị. Người bán kẻ mua đều cuống cả lên vì cái Tết ngay sau lưng, nhưng không vì thế mà mua vội bán vàng, vẫn phải cố chọn thứ ngon đồ đẹp, bởi cả năm chỉ có mấy ngày Tết mà thôi. Chợ họp đến tận chiều muộn, mà đến tận lúc dọn hàng vẫn có người cuống lên chạy ra mua mấy thứ đồ không thể thiếu được đã trót quên. So cảnh chợ ngày Ba mươi với mồng Một Tết thật là cách nhau cả trời cả vực, dù chênh nhau chẳng đến mười hai giờ đồng hồ. Trước đây, người ta còn phải chọn ngày mới cho mở cửa chợ, để cả năm còn mua may bán đắc, nhưng sớm lắm thì cũng phải ngoài mồng ba Tết. Nhưng giờ thì chỉ có ngày mồng Một người ta nghỉ, còn từ mồng Hai chợ đã lác đác họp những hàng thực phẩm cần thiết rồi, đến mồng Ba, mồng Bốn là đã đông vui tấp nập.

Vẫn thích ghé vào chợ mua hàng của chị bán hàng thọt chân quen thuộc, dù những món có thể mua được ở siêu thị trông hào nhoáng hơn, vẫn ngồi chờ chị lấy ra món đồ cần thiết một cách rất thành thục với cái chân trái kéo lê, xoay xở trong gian hàng hẹp vanh vanh, chồng chất lên những hàng là hàng, vậy mà hỏi món nào cũng nhớ mà mang ngay ra được.

***

Hôm qua tết ông Công ông Táo, giời lạnh, nhưng người đông nườm nượp, người ta chen nhau mua cá với đồ cúng, khói đốt mã bay đầy trời mà chẳng vơi đi cái lạnh. Hoa đào nở dọc đường đi, chen giữa hoa mai vàng rực rỡ, những chậu lan cao sang, những chấm hồng mảnh mai ấy vẫn là xuân nhất. “Mùa xuân, mùa xuân thật rồi…” (thơ Nguyễn Bính).

Advertisements

One thought on “MUA SẮM GIỮA CHỢ ĐỜI

  1. Doc cai bai cho doi nay thay vui vui. Minh rat thich luon lo o cho. Di nhung vung nao moi minh deu thich lang thang o cho. Khong nhung la “Muốn biết dân chúng trong vùng sinh hoạt ra sao” ma do thuong la noi cung cap nang luong cho minh nua, “Co thuc moi vuc duoc dao”.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s