CÓ LẠI ĐƯỢC TỪ ĐẦU?*

Trời đã đang mưa phùn gió bấc, đầy phong vị Tết. Ngoảnh đầu nhìn lại một năm qua, có gì đọng lại? Mà mỗi năm mỗi lần nhìn lại, gánh nợ đời trên vai mỗi người không ai san sẻ cho ai được. Tự  mình gánh, tự mình mang.

Những xui rủi hoài kéo dài nối đuôi nhau

Rồng rắn*

Thất vọng làm người ta chán chường, toan tính làm người ta mệt mỏi. Dẫu đời sống không phải chỉ có toàn những muộn phiền, nhưng đọng lại trong lòng nếu chẳng phải là mật ngọt hạnh phúc thật sự thì sẽ là mật đắng.

Thật không dễ khi thú nhận về mưu cầu hạnh phúc, được ở trong tay người mình yêu. Đặt cược niềm tin sau thất bại khó biết bao. Con người thực sau lớp vỏ kiêu hãnh, chán chường là đớn hèn, si mê, yêu trong bóng tối. Đứng trước đời thực luôn làm người ta rã rời.

Em thì mệt lắm rồi anh ơi

Mệt muốn buông chùng tay

Mệt muốn thôi tóc không bới chải

Mệt muốn ngủ vùi cho tự khô nước mắt*

Nhiều khi tự bảo, hay buông tay thôi, khỏi sợi dây đời này, chẳng phải đu bám làm gì nữa, nếu cứ phải mệt mỏi thế này. Nhưng con người đâu chỉ là thực thể sinh học bình thường, đâu bảo theo bản năng là theo ngay được, còn thứ gọi là lý trí bắt người ta phải suy tính. Mà sự suy tính ấy nhiều khi rất nhàm.

Vẫn luôn từng ao ước, tìm được người đồng hành để cùng đi đến cuối hành trình trong đời sống. Và thổ lộ rằng tham vọng lớn nhất là tình yêu…

Lắm lúc nhắm mắt, tự huyễn hoặc cuộc đời và tháng ngày

Chỉ là cơn mơ

Khi tỉnh lại, giật mình*

Ngày cuối năm, giữa gió lạnh tê tê, quay trở về thành phố, chợt nhận ra cái không khí chiều thật đậm đặc. Ánh sáng tắt dần mà những đèn đuốc phù hoa còn chưa kịp bật, vẫn thấy rõ những tòa nhà cao cao nhô lên trong làn sương bắt đầu thả xuống, và nhân loại đang chạy vòng quanh cô đơn làm sao. Và mình như người đứng bên rìa thế giới, cô đơn hơn cả tinh cầu, thức tỉnh được cái huống cảnh dễ làm người ta muốn buông tay.

Và làm lại từ đầu tất cả

Làm lại từ đầu tất cả

Thơ lại từ đầu

Yêu lại từ đầu

Mơ lại từ đầu

Gương mặt khắc nhớ lại từ đầu*

Đời sống nghiệt ngã luôn gõ vào tai chúng ta những thanh âm thật phũ phàng, nhưng đó cũng là thứ khiến chúng ta phân biệt được giữa lãng mạn và ảo tưởng, để thực hóa những giấc mộng từ thuở mới vào đời. Tôi không muốn tiểu thuyết hóa cuộc đời, mà muốn cuộc đời hóa tiểu thuyết. Nhưng có làm lại được từ đầu tất cả hay không thì còn phải bỏ ra nhiều thứ như thời gian, can đảm, hy vọng, tin yêu… Mà đến tuổi này, những thứ đó chẳng còn hào phóng được. Những tháng và năm trôi qua, không chỉ khiến người ta yếu hèn còn làm người ta hoài nghi mọi thứ. Toàn những thứ trì kéo, làm người ta tốn kém thời gian để đắn đo, toan tính.

Trong một sát na, chợt ngộ ra rằng, chính đến tuổi này, ta mới có thể làm mọi thứ, mà không còn sợ hãi điều gì, bởi điều đáng sợ hơn là khi muốn làm cũng chẳng làm được nữa. Như tôi vẫn thường hay bảo, đến lúc già, ai cũng thành nhân từ hết, vì chẳng còn sức đâu mà ác được nữa.

Nhưng dẫu thế nào, cũng phải xây một cây cầu để đến bên người mình yêu.

* Thơ Đỗ Thanh Vân.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s