Cuộc sống trước kia của tôi*

Cuộc sống trước  kia của tôi, trước khi tôi là một bà mẹ ba con, tôi mặc những bộ quần áo đẹp đẽ và thời trang. Tôi trang điểm và uốn tóc mỗi ngày.

Nhưng chẳng ai trao tôi những nụ hôn nồng nhiệt. Chẳng ai nói với tôi rằng tôi xinh đẹp thế nào khi đang đẫm mồ hôi.

Cuộc sống trước kia của tôi, tôi đọc Tạp chí Time và báo hàng ngày. Tôi mê mải xem chương trình truyền hình Arthur và Magic School Bus, và ngấu nghiến tất cả những cuốn tiểu thuyết  bán chạy nhất.

Nhưng chẳng ai bắt tôi đọc truyện Thỏ bông khi đi ngủ. Cũng chẳng ai bắt tôi đọc The Little Engine that Could.

Cuộc sống trước kia của tôi, tôi có công việc và bạn bè toàn là những nam thanh nữ tú. Mọi người hỏi ý kiến tôi và giao phó cho tôi những dự án quan trọng cùng những thông tin tuyệt mật. Tôi có hàng trăm cuộc chuyện trò mỗi ngày, nói đến đủ chuyện từ đồ ăn nhanh đến những chuyện tầm phào hay là những cuộc hẹn hò gặp gỡ.

Nhưng chẳng ai hỏi xem tôi thích nhất màu gì hay tại sao bầu trời lại xanh thế. Cũng chẳng bao giờ có ai muốn tôi hát cho họ nghe!

Cuộc sống trước kia của tôi, tôi có một cuộc đời. Tôi thường tham gia vào các lớp tập aerobic, đến nhà hàng hay tới rạp hát. Tôi dẫn dắt các buổi tiệc tùng mà trong đó chẳng bao giờ nói gì đến phim Chiến tranh giữa các vì sao hay là Gấu Pooh cả. Tôi mua sắm cho bản thân và ngủ nướng cuối tuần.

Nhưng chẳng ai làm thiệp Valentine cho tôi. Cũng chẳng bao giờ có ai tặng tôi những bó hoa bồ công anh cả.

Cuộc sống trước kia của tôi, tôi đi du lịch, và những điểm đến chẳng phải chỉ quẩn quanh những công  viên hay hồ bơi hoặc là những chương trình chớp nhoáng. Nơi đến của tôi là những tàng tích của người Maya ở Yucatan, lặn biển ở Caribe, các bảo tàng ở Ý, nhà hát Kabuki ở Nhật Bản… Tôi làm chủ đường đi và số phận mình.

Nhưng chẳng ai bắt tôi phải đẩy xích đu cao hơn. Cũng chẳng ai mời tôi vầy nước hay là lăn tròn trên tuyết cả.

Cuộc sống trước kia của tôi, tôi luôn kiểm soát cảm xúc của mình. Tôi chẳng bao giờ giậm chân hay nghiến răng cả. Tôi chẳng thể dễ dàng ngưng khóc hay tắt ngay một bài chỉ trích. Tôi coi trọng hành xử của mình như sự thoải mái và khoan dung.

Nhưng chẳng ai khiến tôi phải quan tâm đầy đủ đến chuyện khóc lóc. Cũng chẳng có ai yêu tôi với bất cứ giá nào.

Cuộc sống trước kia của tôi, tôi tự do. Tôi có thể vạch ra đường hướng và theo đuổi những mơ ước của mình. Chẳng có gì ngăn trở tôi hết. Nhưng đường hướng đó chẳng chắc chắn gì và tương lai chẳng lấy gì làm rõ nét.

Chẳng ai chỉ cho tôi một mục đích trọn vẹn để tiến tới. Giờ đây, tôi liên tục thu dọn lại hàng chồng áo quần mới giặt, những đám vụn bánh mì và cả đống đồ chơi.

Tôi bị lôi, bị kéo, bị quấy nhiễu, bị hỏi han, bị dẫm đạp, và chẳng có lấy một giây nào yên tĩnh. Tôi mặc bộ đồ jean dính đầy nước hoa quả, mắt mũi kèm nhèm mờ đục, chẳng được trả công và ngập đầu trong công việc.

Và, thi thoảng tôi tự hỏi mình là ai đây và mình sẽ trở thành cái gì. Rồi, một trong đám trẻ hét lên, “Mẹ ơi, con cần mẹ!” và điều đó lại rõ ràng sáng sủa! Tôi là trung tâm của Vũ trụ. Tôi là Mẹ!

* Tác giả: Gayle Sorensen Stringer, rút trong tập Chicken Soup for the Expectant Mother’s Soul.

+ Nhân ngày dở hơi gì ấy nhỉ? Thấy bài này hay hay, gọi là tự chén một bát súp tinh thần để hăng hái sống tiếp nào!!!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s