Hoa không cần nơ và giấy màu…

Tính ra là còn có mấy chục giờ đồng hồ nữa là sang năm mới 2012. Lại kết thúc một năm, những tháng ngày đã qua mà những muộn phiền, lo lắng thì ở lại. Ngoài đường ngày một tấp nập, giờ nào cũng nghẹt người. Màu lịch mới đã đỏ rực lên cả tháng rồi, và hoa đào đã nở. Năm nay tưởng lạnh nhiều, nhân dân nhặt lá sớm, không ngờ đào thấy nắng tưởng xuân về, nở tung tóe. Từ  cuối tuần trước đã thấy người chở đào đi bán dọc phố. Màu đào phai vẫn đẹp nhất, hơi bàng bạc nhưng yêu kiều, có cái nét hoang dã, bất chấp xung quanh.

Người Việt thì vẫn thế, cái Tết ta mới là chính, nên Tết tây này không lo chuyện ăn mà mải chuyện chơi. Người ta dắt díu rủ rê nhau đi đâu đấy, rồi mải lo chuyện chia thưởng cuối năm. Tin tức ngành nọ ngành kia được bao nhiêu tiền thưởng, tưởng là chuyện kín mà cũng tung đầy trên mặt báo. Cuối năm, người ta cũng tính xem kiếm được bao nhiêu tiền, nên danh sách người giàu có được yết bảng. Chẳng thấy ai làm danh sách người nghèo nhất, chắc nhiều quá, làm không xuể. Nhớ hồi ở Hải Dương, có chương trình Tết cho người nghèo, có doanh nghiệp Tết ta nào cũng tặng mười suất quà Tết từ gạo tẻ gạo nếp, bánh kẹo đến một phong bì, thấy cảm động. Người giàu nghĩ đến được người nghèo như thế là tốt quá rồi. Trong Những kẻ tủi nhục, F.M Dostoevsky chẳng bảo, người no sao hiểu được kẻ đói, nhiều khi chính kẻ đói còn chẳng hiểu được nhau nữa là…

Đời sống bây giờ đã khác hơn nhiều, nhớ đến những cái Tết hồi còn trẻ con, những nỗi lo của mẹ, nhiều khi chỉ là về ông Giời, chỉ sợ ông ấy trở gió nồm, vậy là bao nhiêu giò chả bánh chưng của mẹ sẽ sớm hỏng thôi. Giờ có tủ lạnh, chẳng còn nỗi lo ấy, thì cũng chẳng ăn được nhiều. Bây giờ, cỗ Tết là cố gắng mời nhau vài món thật độc, thật lạ mà khách được mời không có, còn thì những giò, chả, thịt đông, măng mọc đã tiêu giảm đi hết rồi. Nhiều khi, muốn được ăn một bữa cỗ thật là phong vị cỗ như ngày xưa, có miến nấu lòng mề gà, thịt gà luộc, giò, một đĩa xào đơn giản… Mà phải ngồi trên chiếu cói ở nền gạch đỏ chứ không phải chiếu nhựa trên nền gạch hoa hay ngồi trên bàn ăn như bây giờ. Nhưng giờ nông thôn cũng hiện đại rồi, bị hiện đại một cách ngu ngơ và tàn bạo. Tự họ mang vác những thứ cóp nhặt được phá vỡ quang cảnh xưa cũ. Dẫu sao thì họ cũng vui sướng hơn với điều đó, thì cứ đành mừng cho họ thôi!

Và hoa. Xuân là phải có hoa. Năm nay phố hoa lại trưng ra, vẫn những kiểu cách cũ mèm chán ngán đấy, vẫn rừng người rầm rộ tạo dáng khoe hình. Hoa vẫn muôn đời đẹp trong vườn, trên cành của nó. Năm nay, không biết cắm hoa gì nữa, mà có nên cắm hay không. Nhớ đến cả ôm lan tím được tặng một tết năm nào ấy nhỉ, và người tặng giờ còn nhớ đến mình không? Hẳn là quên rồi, kỷ niệm đã cũ kỹ, lòng người đã trơ mòn bởi đời quá nhiều gánh nặng. Nhưng nói thế đâu phải là héo tắt luôn cả những hy vọng, ước mơ.

Và mơ ước có một bó hoa không cần gói bọc, chỉ là những cành tươi trong giấy báo, hẳn đã thành giấc mơ xa xỉ điên rồ…

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s