Những kỷ niệm về mặt trời đang tắt*

Những kỷ niệm về mặt trời đang tắt

Lá đã không còn xanh…

(Anna Akhmatova)

Trời đã vào hẳn Đông. Nhiệt độ xuống thấp, có hôm mặt trời đi vắng luôn cả một ngày. Mỗi sáng thức dậy, điều đầu tiên thắc thỏm là có mưa không, thế là kiễng chân nhìn qua ô cửa thông gió bé xíu để nhìn trời. Mưa thì buồn lắm, Đông mà mưa thì lạnh gấp đôi, lười biếng gấp đôi, mà cũng chậm chạp gấp đôi. Không phải là chờ cho trời tạnh, mà là làm cái gì cũng bị chậm, đi cũng chậm hơn. Hình như độ cuối Thu đầu Đông năm nay mưa nhiều. Có khi cả tuần trời ủ dột. Cứ manh nha, dọa nạt gió mùa ầm ập đổ về, để nhón chân hẳn sang cái mùa giá buốt. Giờ thì đến thật rồi.

Mỗi sáng vùi trong chăn ấm lười biếng trở dậy, lười biếng cả ăn uống. Buổi trưa thì nằm co trên cái ghế xoay màu xanh, tranh thủ chợp mắt, như con cún nhỏ choàng khăn xanh nằm trong cái giỏ đầy vải vụn. Mà căn phòng thì trống trải, mọi thứ cứ trắng bệch ra, đèn trắng, bàn trắng, ô cửa sổ sơn trắng, và cửa kính trong suốt, nên càng có cảm giác buốt giá hơn, cô đơn hơn.

Hôm nay, gió rào rào, đi ngang qua hồ Tây tưởng bị thổi bạt xuống hồ. Mà cúc vạn thọ vẫn nở, cả hoa bóng nước, mai cẩm tú vẫn nở. Vẫn cứ thấy mọi thứ phủ một màu nhờ nhợt, thiếu sinh khí. Nhất là cảm giác cô đơn lúc đi đường. Nếu chụp ảnh vệ tinh, mình sẽ là một cái chấm di động, bé tí xíu, rồi một lát sẽ hòa tan vào muôn vàn chấm khác trên đường đi. Ai biết được cái chấm ấy là ai? Lúc ấy muốn kêu to lên, nếu  quả như trên đời có ai là nửa của tôi, đang tìm kiếm tôi như tôi tìm kiếm người, thì cái chấm là tôi hôm nay màu xanh, áo xanh, quần xanh, và một chiếc khăn quàng sặc sỡ. Và nói cho tôi biết cái chấm nào là người đi?!

Trong những cuộc chuyện trò, người ta vẫn cảnh báo tôi, thức tỉnh tôi, khuyên răn tôi, đe dọa tôi,… rằng cuộc đời rất khác, và tốt hơn là tôi đừng như tôi bây giờ. Khác như thế nào được chứ, cái cuộc đời tôi đang sống đây hẳn cũng giống họ thôi, cuộc đời không phải là một canh bạc, mà là nhiều canh bạc, con người phải đem nhiều thứ ra để đánh cược với nhau, đủ màu hỉ nộ ái ố. Nhưng rốt cuộc cũng sẽ như một nhân vật trong phim nào đấy đã bảo, chỉ có hai cách thôi với cuộc đời này, hoặc là sống hoặc là chết. Nghe tưởng là vô lý nhưng quả đúng là như thế! Còn cái tôi phải thay đổi ư, sao tôi phải nuốt cái ý nghĩa cuộc đời mà tôi không thích chứ, thế thì thà chẳng có ý nghĩa cho xong!

Trước cuộc đời này, dù có bao nhiêu buồn chán, thất bại, đau khổ,… thì mỗi ngày, mỗi ban mai, mỗi lúc mặt trời bắt đầu chiếu rọi, tôi đều muốn được háo hức như ngày đầu tiên. Và các kỷ niệm, nếu có, nếu còn, xin được tắt hết, như mặt trời chiều…

* Tên bài thơ của Anna Akhmatova.

Advertisements

One thought on “Những kỷ niệm về mặt trời đang tắt*

  1. “Trước cuộc đời này, dù có bao nhiêu buồn chán, thất bại, đau khổ,… thì mỗi ngày, mỗi ban mai, mỗi lúc mặt trời bắt đầu chiếu rọi, tôi đều muốn được háo hức như ngày đầu tiên. Và các kỷ niệm, nếu có, nếu còn, xin được tắt hết, như mặt trời chiều…” …

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s