ẨM ƯỚT

Nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết này thể hiện mất mát của mình mới thật bạo liệt làm sao. Đến mức cô sẵn sàng tàn phá đời mình, bất chấp các lề thói của đời sống: đạo đức, vệ sinh, ứng xử xã hội. Đời sống của cô phơi bày trụi trần, không che giấu, không ngại ngần.

“Từ khi có ý thức suy nghĩ là tôi cũng biết mình bị bệnh trĩ. Chừng ấy năm trời tôi vẫn tin là không được lộ cho ai biế chuyện này cả. Vì chỉ có những ông già mới bị lòi dom thôi…”

Ngôn ngữ của cô thẳng thừng như thế đấy. Không chỉ có ngôn ngữ, cô sẵn sàng phỉ nhổ vào mọi quy tắc của đời sống: ma túy, quậy tưng bừng, buông thả,… Người đọc nhanh chóng nhận ra tâm lý bất thường của cô, không một cô gái mười tám tuổi nào hoang dã đến thế. Cô lao vào đời sống như một thử nghiệm, nhưng lại sống rất thật.

“Một cuộc chạy đua với thời gian bắt đầu. Đích mà chúng tôi chọn là càng nuốt nhiều ma túy càng tốt, trước khi những viên đầu có công hiệu và trước khi Michael đến. Tất cả những gì chưa nuốt hết thì sẽ phải trả lại cho Michael. Chúng tôi bắt đầu lúc chín giờ sáng, mỗi lần hai viên, uống nhiều vang đỏ cho trôi xuống. Chúng tôi thấy mới sáng sớm đã hít amphetamine và cocaine là không hợp…”

Bất chấp những hiểm nguy rình rập: dính líu tới cảnh sát, nguy cơ nhiễm bệnh, thậm chí cả cái chết, cô lao như một mũi tên, sẵn sàng bắn về phía trước. Cũng như một khối thuốc nổ, chực nổ tung bất cứ lúc nào.

Vì ngôn ngữ gây sốc, và những phản ứng dường như đi ngược với quy ước xã hội, một thứ rất phản – xã hội theo cách đánh giá của người ta ở đây. Người ta còn có thể quy kết nhân vật là điển hình cho sự tha hóa về đạo đức, băng hoại về tinh thần. Và nhất định người ta sẽ ngăn cấm cuốn sách công khai ở đây. Người ta bằng lòng cho ra những thứ không có giá trị gì để không gây phương hại gì cho ai cả, và để chẳng phải chịu trách nhiệm gì hết.

Mỗi tác phẩm ra đời, như một con người mới được sinh ra, hoàn toàn độc lập với phụ mẫu của nó. Khi một tác phẩm có giá trị bị phong bế, tôi thấy rất tiếc nuối, như một con người có tài mà lại không tìm được chỗ đứng cho riêng mình.

Vì thế, cái mong ước đầy nhân bản, cái khởi phát đầy đau khổ và mang tầm xã hội của cô gái mười tám tuổi ấy sẽ không được nhiều người biết đến ở đây. Đề tài có vẻ như đã cũ mòn, về số phận những đứa trẻ chịu cảnh cha mẹ li dị, cái cảnh khá phổ biến hiện nay. Ở đây, người ta cũng không ngạc nhiên về tội phạm vị thành niên, về trẻ nghiện ngập, về những trò tự cắt tay để đau đớn của đám trẻ – thường là sống trong cảnh cha mẹ chia lìa. Nhưng người ta bằng lòng với cái cách cũ hơn, tức là lối viết phải đậm đau thương, những trò quậy phá tưng bừng, và kết thúc rùng rợn là cái chết hoặc trong tù kia, rồi sám hối trở về…

Người ta không hình dung được nỗi cô đơn khủng khiếp này, không còn trò nơi nào nương tựa, cô bé tự khám phá cơ thể mình, bày ra trò vui cho chính mình, dù bằng cách tàn phá cơ thể trẻ trung đó.

Điệp bảo, chưa bao giờ thấy ai bẩn như cái cô này (nhân vật chính), còn tôi thì chưa bao giờ thấy ai cô đơn như cô gái ấy. Cô đơn đến mức tự coi mình là một hòn đảo, tự mang cho mình những trò vui, tảng lờ các quy tắc vệ sinh, tảng lờ những cảnh báo nguy hiểm…

Như nhân vật đã nói, khát khao cháy bỏng của cô là hàn gắn được cha mẹ lại với nhau.  Suy nghĩ của cô thật rõ ràng. Họ đã từng yêu nhau kia mà, sao không tiếp tục yêu nhau được nữa. Họ đã từng tha thứ cho nhau, cớ gì lại không tha thứ cho nhau lần nữa. Họ đã sống cùng nhau cả một đoạn dài, sao không sống với nhau đoạn cuối?

Ai có thể trả lời cho cô đây nhỉ?

Không, không ai hết. Bao nhiêu nỗ lực của cô, đúng là đã phải trả bằng máu theo nghĩa đen, bao nhiêu đau đớn xé toang thể xác cô phải chịu, đã không đem lại một hy vọng tí teo nào hết. Hoàn toàn không. Tất cả đã ném vào hư vô, đã chỉ đem lại cho cô thêm một lần đau đớn nữa về tinh thần. Và nỗi tuyệt vọng biến thành tiếng hét cuối cùng.

“Tôi vung nắm tay đập lên nút điện, cánh cửa mở toang. Tôi ngửa mặt lên và hét một tiếng xé trời.”

 

* Tác phẩm đầu tay của Charlotte Roche, nguyên bản “Freuchtgebiete”, Dịch giả Lê Quang, có lẽ hiếm có cơ hội được xuất bản ở Việt Nam…

Advertisements

3 thoughts on “ẨM ƯỚT

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s