CHO NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ

Đã qua những phù phiếm được hai ngày. Hôm nay nhìn thấy mấy người phụ nữ lui cui ở đống rác, bới lấy những bó hoa vừa được ném ra khỏi nhà để thu lại ít nilon, thấy gờn gợn trong lòng, thương những người phụ nữ có lẽ chưa bao giờ được nhận món quà nào.

Thì hôm nay, muộn còn hơn không, tôi chúc họ, những người đã tự tìm đến những bó hoa được vứt bỏ để kiếm phần “quà” cho chính mình, chúc họ những tháng ngày êm ả, có cơm ăn, áo mặc, nhà cửa thuận hòa, gia đình êm ấm, với phụ nữ, không có điều gì đáng mong hơn những điều đó.

Cũng nhân ngày này muốn gửi lời yêu thương tới mẹ tôi, người chưa bao giờ được tôi tặng quà hay chúc mừng đúng dịp, thường là sớm quá hoặc là muộn quá hay là quên cả đi. Nhưng chẳng bao giờ đòi hỏi hay giận dỗi, chỉ nghe con cái gọi là chạy tới vô điều kiện. Đến nửa đời tôi mới hiểu rằng, chỉ có mẹ mới là người duy nhất yêu thương ta trên cuộc đời này.

Cũng muốn gửi lời chúc tới những người mẹ khác, như người mẹ hơn bảy mươi tuổi sống lặng lẽ trong căn nhà nhỏ, ngóng về những đứa con, ở cách xa cả nghìn cây số… Người mẹ làm tôi cảm động vì nỗi cô đơn mà đem cả những chuyện trong nhà ra kể với một người xa lạ ấy là tôi. Người mẹ làm tôi mềm lòng khi nghe câu mời mà lâu lắm rồi tôi không được nghe, đơn giản mà nhuần nhị “Cô vào nhà uống với tôi chén nước”.

Nên tôi nghĩ mình không làm được điều ác với ai hay nghĩ điều gì độc địa cho họ, vì nghĩ họ cũng là con của một người mẹ, mà với những người mẹ thì con cái muôn đời bé bỏng, có thể giận nhưng không bao giờ ghét bỏ, xa lánh.

Cũng là để gửi lời chúc đến Thảo, người phụ nữ vô cùng phụ nữ, dù đau khổ nhưng không bao giờ đánh mất niềm tin, người dạy tôi nhiều điều và cũng truyền cho tôi nhiều sức lực để sống sót.

Gửi lời chúc đến Lan, người phụ nữ dũng cảm, đã không ngừng cổ vũ cho tôi trên từng trang viết, cũng không ngần ngại nhận làm nguyên mẫu cho nhiều trang viết của tôi, dám nhìn vào khổ đau, thất bại, dám thừa nhận bản tính yếu đuối, lụy tình và vô cùng phụ nữ.

Cũng là dịp để gửi lời chúc đến những phụ nữ bất hạnh khác, đã cam chịu, đã nín nhịn, đã hy sinh rồi rốt cuộc vẫn phải đương đầu với đổ vỡ; những người phụ nữ đã sống nửa cuộc đời mình cho người khác.

Tôi không phải là kẻ thích đứng ra hô hào đấu tranh vì chủ nghĩa công bằng, và bình quyền nam nữ trong xã hội; cũng không thích cổ súy phụ nữ vứt bỏ cuộc sống gia đình để “độc lập – tự do”; nhưng tôi luôn muốn họ biết tận hưởng cuộc sống, biết cân bằng giữa hy sinh và lợi ích cá nhân. Nhất là cho đến ngày nay, khi trong xã hội, có quá nhiều gánh nặng trút lên vai người phụ nữ.

Hơn tất cả, tôi mong cho mọi người phụ nữ đều hạnh phúc, nhưng có lẽ, để đạt được điều ấy, tôi phải quay lại chúc ngược những người đàn ông, là hãy sống cho đáng sống, khi thì bánh mỳ khi thì hoa hồng, hãy biết dâng tới bên người đàn bà của họ!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s