“Đàn bà vì người thích mình mà trang điểm, kẻ sĩ vì bạn tri kỉ mà chết, còn văn học, xét đến cùng là gì?”

(Giả Bình Ao)

Những điều muốn viết thì không biết viết.

Những điều cần viết thì không dám viết.

Những điều đã viết thì không đáng viết.

Người cầm bút vì lý do gì mà viết?

Ngoài khát vọng thoả mãn giãi bày. Với bản chất nguyên thuỷ của mình, trong lúc kiếm ăn, mày mò, sáng tạo, những bài hát, câu thơ hay lời viết vang lên trước tiên là để rũ bỏ mệt nhọc, ưu phiền cũng như bày tỏ niềm vui sướng. Trong lao động không chỉ có mệt mỏi còn có cảm giác hân hoan, cũng như trong đời sống, ngoài những buồn lo còn có những phút giây hoan lạc; ngoài những lúc thoả mãn cái tôi cá nhân còn có lúc đứng lên bày tỏ lòng cảm khái, hy sinh cao thượng vì danh dự, giống nòi, dân tộc,…

Viết cũng là cách để lưu giữ thành quả lao động, sáng tạo. Là những kinh nghiệm cá nhân, sau đó là nhắn nhủ, dặn dò, rồi đến đúc kết; cao hơn là học thuật, triết lý,…

Người ta còn tìm đến trang viết để thoả mãn hư danh trên đời. Với sự phát triển của xã hội, trải qua bao nhiêu thăng trầm, thử thách đời sống, viết đã trở thành một cách thức để người ta tiến lên được bậc thang nào đó trong xã hội, được lưu danh sử sách, được tôn vinh, được ve vuốt lòng kiêu hãnh.

Nói như một số người, là được nổ tung như pháo hoa.

Nhưng đừng như con thiêu thân lao vào quầng lửa ấy mà cháy rụi. Sau khi thoả mãn tham vọng sáng loà trong giây lát thì phải biết giã từ hư vinh để quay về với trang giấy, thật chuyên tâm để viết ra những điều đẹp nhất, hay nhất, thực nhất,… Không còn vì một vầng pháo hoa nào nữa.

Trả lời cho câu hỏi người đọc tìm gì ở trang viết mà người viết lựa chọn cách thức, nội dung cho thứ mình định viết. Tất nhiên, không thể nhất nhất theo nguyên tắc “Bán cái người ta cần chứ không phải thứ ta có” cho các mặt hàng thông thường, nhưng cũng không vì tính độc tôn mà đẩy người đọc vào mê lộ của riêng mình, nhất quyết không thể nào hiểu được.

Không phải người viết nào cũng được tung hô cũng như không phải trang viết nào cũng được người đọc để mắt tới. Mỗi người viết hướng tới nhóm độc giả của riêng mình. Đừng ôm tham vọng thành trang viết cho tất thảy nhân loại nếu không định làm biên soạn cho những trang chỉ đường hay danh bạ điện thoại.

Điều làm cho trang viết trở nên nổi tiếng, có chỗ đứng lâu dài trong lòng người đọc, trải qua nhiều mốc lịch sử là hướng tới những điều mang tính phổ biến, đại chúng, hoặc là tính thời sự của tác phẩm.

Tác phẩm không chỉ mang tính áp đặt, cho một thời, một thế hệ, một dân tộc mà ảnh hưởng đến nhiều tầng lớp xã hội, qua nhiều biến cố thăng trầm của lịch sử trên khắp các quốc gia… Đồng thời, trang viết đó cũng phải mang tâm tư, nguyện vọng của người cầm bút, đồng cảm với đông đảo người đọc của nhiều thế hệ.

Với tâm nguyện đó, người viết hội tụ đủ trí lực, tài lực mà đặt bút viết thành tác phẩm. Trang viết sống động là đọc trang viết, người đọc có thể chửi thầm anh, đồ khốn kiếp, chính tôi mới là người viết thứ này chứ!

Rồi từ đó, cùng anh (qua những trang viết) mà thoả sức tưởng tượng, gắn cho tác phẩm bao ý tưởng đằng sau con chữ mà khi ném ra mặt giấy anh có thể chỉ biết đến có một nghĩa. Nay với mỗi người đọc lại mở ra một ý nghĩa khác nhau. Nghìn người đọc là thành nghìn cánh hoa tựu lại thành bông hoa nghìn cánh mở ra lớp lớp tầng tầng. “Dâng cho đời. Như một bông hồng chung”. (Vệ Tuệ)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s