HÀNH LỄ BUỔI CHIỀU (2)

… Tôi chen vào bếp, xơ Th. không tập luyện cho các em, ở nhà chuẩn bị bữa tối. Trong bữa trưa, cha C. bảo, việc ăn uống của các cha cũng như các xơ được thoải mái, trừ những ngày đặc biệt thì việc ăn chay là tuỳ tâm, vì ăn đủ mới có sức lực để làm việc!

Nên bữa tối, chuẩn bị cho cha C., năm xơ cùng bốn vị khách khá nhiều món. Xơ Th. mới 20 tuổi, còn rụt rè trước khách lạ, da trắng mắt đen, lúc nào cũng nhìn xuống ngập ngừng, nghi ngại.

Giúp xơ dọn bàn ăn xong mà chưa có ai về ăn cả. Tôi đi một vòng quanh khu vườn, rất nhiều lan càng cua đang nở hoa, ngay cạnh là thư viện của nhà thờ, giữa những sách về tôn giáo còn thấy cả “Tiếng chim hót trong bụi mận gai”, nhưng cửa tủ sách khoá kín, không biết các xơ có đọc không?

Bữa tối kết thúc lúc 11h đêm. Lúc lên giường ngủ mới nhận ra ngoài ao đưa vào cả tiếng chẫu chàng, tiếng ếch nhái mà lâu lắm rồi mới nghe thấy.

Ba giờ sáng tiếng chuông đã thỉnh lên trầm đục. Rồi đến năm giờ lại thấy chuông. Các xơ đã dậy đi cầu kinh cả. Sáu giờ sáng trở ra, đã thấy không khí trong lành, dịu mát bao phủ, với tiếng hát ngân nga từ chiếc đài cha C. mở. Sáng nay không có lễ, chỉ 9h cha sẽ đi chầu ở nhà thờ bên cạnh.

Tôi được các xơ đưa đi thăm các nhà thờ bên cạnh cả ngày. Nhà thờ Bùi Chu gây thất vọng, có lẽ vì người thiết kế quá tham lam, đưa vào quá nhiều kiến trúc, thành ra tổng thể bị xé nhỏ, vả lại, những màu sắc lộ cộ không tạo cho người xem cảm giác tôn nghiêm, mất hẳn đi sự thành kính. Đến nhà thờ Phú Nhai, nhà thờ được coi là lớn nhất khu vực Đông Dương thì bị thuyết phục bởi cả màu sắc và bố cục, cũng như cảnh trí xung quanh. Đơn giản nhưng uy nghi.

Tôi nghĩ, có lẽ mật độ nhà thờ ở Xuân Trường phải lớn nhất nước, mỗi thôn có một nhà thờ thì phải, đi dọc đường, nhìn sang hai bên đều thấy những tháp chuông hay mái vòm của nhà thờ.

Đến trưa thì về nhà dòng Mân Côi, nhà dòng của gần năm trăm nữ tu, khung cảnh hoàn toàn yên ắng. Chủ nhật nên nhà trẻ đóng cửa, nhà thuốc thì vẫn hoạt động. Lúc tôi tới sắp đến giờ hành lễ buổi sáng. Nên các xơ đang chuẩn bị tu phục để lên nhà nguyện. Giữa màu trắng giành cho các em mới vào là màu đen u buồn của các xơ lâu năm. Có xơ đã rất già, được các xơ trẻ dìu lên hoặc đưa xe đẩy tới. Nhà nguyện chìm trong không khí yên lặng trang nghiêm, chỉ còn ánh nắng hắt vào những ô cửa sổ.

Tôi không dám làm kinh động giờ phút thiêng liêng ấy của họ. Hình như trong “Đất vỡ hoang”, hay “Sông Đông êm đềm”, M.Solokhov có nói, tôn giáo cũng giống như một thứ thuốc phiện. Ở đây tôi mới được chiêm nghiệm điều này, bởi họ được thấm vào từ thuở nằm nôi đến từng bữa ăn, giấc ngủ. Thứ thuốc phiện này không làm cho người ta yếu mòn về thể xác, nhưng lại giam cầm về mặt tinh thần, trong một chừng mực nào đó, hình như hậu quả cũng ngang nhau…
Trong nhà dòng này, mọi thứ đều trật tự, yên ổn, không có dấu vết của đàn ông, nên mọi thứ có vẻ như giảm bớt sự chắc chắn, vững vàng đi chăng?

Những ô cửa sổ, ở phòng ngủ hay phòng học chất đầy những cái hộp nhựa bé xíu mà các xơ trồng xương rồng hay trường xuân, trông rất thương. Trong khi, ngoài vườn cũng trồng hoa đủ loại, hoa hồng, hoa huệ tây, hoa vạn thọ, cả rau, cả lạc,… Đang mùa xuân nên hoa nào cũng nở tưng bừng.

Xơ L. hôm nay giúp việc nhà ăn, nên không lên nhà nguyện, dẫn tôi đi vòng quanh, xơ chỉ lên khu nhà trên tầng ba bảo, khu đấy là dành cho những người đang trong giai đoạn “thử thách”, thời hạn là một năm, hạn chế mọi sự giao tiếp, nhất là đối với người ngoài, tuyệt đối không tiếp xúc, còn những người cùng trong nhà dòng, thì chỉ nói khi nào thật sự cần thiết mà thôi. Thảo nào mà lúc tôi lên, chào mọi người ai nấy chỉ cười nhè nhẹ rồi rút đi thật mau.

Xơ T. bảo, quân số là gần năm trăm người nhưng thông thường thì các xơ đi khắp nơi, theo đề nghị của các nhà thờ để giúp việc cho họ, nên thường xuyên chỉ có khoảng hơn hai trăm người ở nhà. Vào những dịp đông đủ, các xơ phải chia ra ăn theo từng ca, vì nhà ăn không đủ chỗ, còn thì trong ngày thì ai vào việc người ấy, người thì trông trẻ, người thì dưới nhà thuốc, trạm xá, người thì trồng rau, người thì cắt may, hầu hết là may tu phục cung cấp cho các nhà thờ… Một xã hội khép kín, chỉ toàn phụ nữ, cuộc sống thật đơn giản, rau ở vườn, cá dưới ao,…

Tôi nghĩ, nếu cần một chỗ để biến khỏi thực tại đau buồn, tôi sẽ chọn nơi này. Khi ngồi trong ngôi nhà đổ nằm sau tu viện, ngó ra cánh đồng với rất nhiều cây chua me đất, chen giữa cỏ dại vẫn nở hoa, lại thấy mình hèn nhát.

Yên ổn không có nghĩa là vết thương đã liền miệng, cũng như trong đời sống, tuân thủ với nhau về nghĩa vụ đâu phải là tình yêu?

Biển cách đấy mười ba cây số. Biển đục ngầu hung dữ, và những thứ trên bờ biển ồn ào, hoang phí. Chẳng có gì để nói về biển nơi này.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s