Tháng Năm

Ì ạch rồi cũng hết tháng Năm.

Tôi đã vẽ ra kế hoạch chi tiết, bao nhiêu việc phải làm, bao nhiêu thứ phải mua sắm, bao nhiêu người phải thăm nom. Rốt cuộc thì bỏ dở nhiều việc, không dám mua sắm gì, và những thăm viếng vội vàng, tranh thủ.

Những sáng trời trong, khi đưa đẩy giữa dòng người tấp nập, bỗng muốn thời gian trôi cho thật nhanh, đến đoạn cuối luôn mà không phải đánh đu với tất cả những sợi dây đời vướng víu. Cũng có lúc lại vụt qua đầu những âu yếm cũ, như vừa nung đỏ rồi lại xối nước lạnh vào lòng, vừa đau đớn vừa băng giá.

Tháng Năm. Nhiều mưa hơn nắng. Không phải chờ đến hết tháng, hoa bằng lăng đã nở xối xả dọc đường đi. Mưa gió làm màu tím hư hao nhiều. Nhưng mỗi chiều vẫn thấy màu hoa tím thẫm lại, vừa buồn bã vừa xa vắng thế.

Thảng khi, giữa ánh chiều nhập nhoạng đấy thấy hoang mang, có lẽ ý thức rất rõ tình cảnh giống con cá trong bể nước của mình, tìm mọi cách để nhao lên phía trước rồi cũng chỉ để lao đầu vào thành bể.

Tháng Năm. Đã thành chu kỳ, người điên đã ra đứng ở ngã tư mỗi chiều. Vẫn những món đồ màu hồng, nhìn vừa thương vừa sợ, đúng là giời đày. Nhưng hôm nào không thấy lại lo lo, không hiểu vì ốm đau bệnh tật hay làm sao ở chỗ nào rồi?

Khi thu xếp đồ đạc rơi vào tay tôi con chó nhỏ. Món quà đã không tới được tay người nhận. Đã thất lạc mất một con không rõ khi nào. Quá khứ tưởng đã mờ hẳn trong trí hoá ra vẫn loé sáng lúc chạm vào kỷ niệm. Lần này thì tôi ném con vật tội nghiệp vào thùng rác. Xoá nốt đi vết dấu cuối cùng. Cũng là học cách buông bỏ những cả tin. Và đánh rỗng niềm hy vọng rã rời còn sót nơi nào rất sâu của ký ức.

Tháng Năm. Vừa khấp khởi cho hành trình mới, vừa lo lắng bất an, vì điều gì chẳng rõ. Chắc giống như nỗi choáng ngợp trước những thứ quá rộng rãi, vô cùng như đời sống, sống hôm này không thể biết hôm mai.

Và lặng lẽ ngóng chờ. Như hàng ngày vẫn ngóng màu vàng của cây muồng hoàng yến ngay cửa sổ, hôm nào đó, bất ngờ không báo trước, nhưng cũng rất đúng hẹn với tự nhiên, sẽ nở rộn rã trước mắt.

Hôm qua, đã ươm mầm gừng xuống chậu đất trước ban công, hy vọng sẽ vươn lên thành một cây gừng tươi tốt.

Tháng Năm. Không hẹn mà vẫn đến. Rồi không từ biệt sẽ ra đi. Tôi học từ tháng Năm niềm kiêu hãnh, cứ đến, cứ đi, không cần hò hẹn, đón chào.

Tháng Năm…

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s