TUYẾT

Đưa em đi… Tất cả thế xong rồi,
Ta đã lớn. Và Pauxtốpxki đã chết!
(Bằng Việt)

Đang mùa của tuyết.

Tuyết năm nay lạnh lẽo bởi cái đói rình mò. Đói với rét đi liền một cặp thành cái tra tấn người ta khủng khiếp nhất.

Không như tuyết trong truyện của Paustovski. Về người thiếu phụ nghệ sỹ lui về tỉnh lị bởi chiến tranh. Và cuộc gặp gỡ với chàng sỹ quan vừa bị thương từ chiến trận.

Khung cảnh diễn ra ở tỉnh lỵ êm đềm. Ngôi nhà nhỏ trên ngọn đồi trông sang rừng bạch dương phủ màu trắng bạc.

Và những ngày trôi đi dịu êm, xám ngắt, với dòng sông bóc khói. Tiếng chuông reo trước cửa phong đình. Con mèo Ackhip. Tiếng dương cầm. Và ánh nến.

Và tuyết. Bông tuyết tan dần trên mi mắt và má người thiếu phụ trẻ xanh xao, nghiêm nghị.

Và lá thư.

Tất cả như món quà. Không phải từ Thượng Đế. Mà từ những trái tim nhân ái lựa chọn để gửi cho nhau. Nhưng từ đâu những trái tim đó gặp nhau, nếu không phải từ số phận?

“Tôi đã nhớ ra chúng ta gặp nhau ở đâu, nhưng tôi không muốn nói với chị khi còn ở nhà. Chị có nhớ Krưm năm hăm bảy không ? Mùa thu. Những cây tiêu huyền cổ thụ ở công viên Livađia. Trời u ám, biển nhợt nhạt. Tôi đi theo con đường nhỏ tới Orêanđa. Trên chiếc ghế dài bên đường có một thiếu nữ đang ngồi. Cô ta chừng mười sáu tuổi. Trông thấy tôi, cô ta đứng dậy và đi về phía tôi. Khi chúng tôi đi ngang nhau, tôi liếc nhìn cô. Cô ta đi qua tôi rất nhanh, nhẹ nhàng, tay cầm một cuốn sách mở rộng. Tôi dừng lại, nhìn theo cô rất lâu. Thiếu nữ đó là chị. Tôi không thể nhầm được. Tôi nhìn theo chị và cảm thấy rằng có một người con gái vừa đi qua bên cạnh tôi, người đó có thể làm tan vỡ cả đời tôi mà cũng có thể đem lại hạnh phúc cho tôi. Tôi hiểu rằng mình có thể yêu người con gái ấy đến quên cả thân mình. Lúc đó tôi đã biết rằng phải tìm được chị dù phải trả bằng giá nào. Tôi nghĩ vậy, nhưng vẫn đứng lì tại chỗ. Vì sao – tôi chẳng biết. Từ ngày ấy tôi yêu Krưm và con đường nhỏ, nơi tôi đã gặp chị trong giây lát và mất chị vĩnh viễn. Nhưng cuộc đời đã thương tôi và tôi lại được gặp chị. Nếu mọi việc ổn thỏa và chị cần đến cuộc đời tôi, thì tất nhiên nó sẽ là của chị…”

Chàng sỹ quan gặp may chăng? Có lẽ. Trong cái lạnh lẽo của tuyết, cảm thức này hẳn đẹp biết bao nhiêu. Cảm giác tin cậy, chóng vánh mà xác đáng, khi tìm được cuộc đời khác để buông mình. Buông sâu đến tận đáy, đến tận cái chết. Như mong ước trong những câu thơ của Lâm Thị Mỹ Dạ.

Làm sao có một cuộc đời
Để cho tôi ném đời mình vào đó
Mà không hề cân nhắc đắn đo
Rằng cuộc đời ấy còn chưa đủ…

+ Ảnh ăn cắp

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s