Entry for October 08, 2007

Vì Cường 7

… Sữa vẫn một mùa hoa

nhưng nghẹn ngào không thơm hương lên được…

(Không phải thơ của tôi)

Trong cuốn sổ dày của ký ức rất nhiều trang bỏ trắng hoặc có vài dòng dở dang mà chỉ ghi được mỗi mốc ngày tháng, đều là những ngày mùa thu. Những dòng dở dang hay những trang bỏ trắng đều ít nhiều thấm đẫm cái bâng khuâng, xáo động của người lưu giữ về không khí của mùa thu. Về bầu trời tuyệt đẹp một hôm nào đấy, về cái nắng hoe hoe như mật chảy những ngày trời trong, hay một buổi sáng mát mẻ dọc con đường đi lá phượng li ti bay đầy trời,…Và hoa sữa. Giờ đây không còn là độc quyền của Hà Nội nữa. Nhưng những đứa con của Hà Nội có lang thang ở vùng đất nào ngửi thấy hương hoa là nhớ Hà Nội điên cuồng…

Không khí mùa thu này dường như chạm đến cái ngưỡng cuối cùng của tâm cảm, khiến có những ngày vừa sớm ra đã thấy vui vui rồi thoắt cái lại bâng khuâng, xáo động; những ngày mà nỗi cô đơn dày vò, làm lòng người trống trải, hoang hoải như vừa bị mất cái gì vô cùng quý giá…

Cuộc sống là những vòng tròn đồng tâm, lòng người xoay chuyển quanh cái tâm ấy. Cảm xúc của hôm nay có thể ngày trước đã có rồi, nhưng bây giờ vừa rõ nét hơn vừa toả ra nhiều chiều. Như những vòng tròn đồng tâm trên mặt nước ngày càng toả rộng. Rồi đến lúc nào đấy, sẽ hoàn toàn tan loãng, trả lại sự yên tĩnh cho mặt hồ. Như con người, lìa khỏi đời lúc nào chẳng biết, xoá sạch mọi vết tích trong đời sống như “thổi một nắm bụi bay khỏi lòng bàn tay” (Watanabe Dzunichi).

Bao đêm khoanh tay đứng nhìn bóng tối, tưởng mình là một vũ trụ nhỏ bé, xa cách hoàn toàn với thế giới, lặng lẽ xoay mình, chuyển động như dòng chảy không định hướng.

Là đêm Hà Nội hiếm hoi, ngắn ngủi, chỉ có gió thổi se se vờn trên da thịt, có sương đêm rất nhẹ buổi đầu mùa buông len lén và vị chè đắng chát trên môi.

Nhìn thấy trong nhau sự trễ nải bởi những chuyến đi dài, ngửi mùi tóc khét đắng bởi khói, bụi, biết nỗi mệt mỏi đang cố che đi trước nhau để tránh làm nhau đau xót.

Dưới bóng sáng chập chờn của ngọn đèn đường trong con ngõ nhỏ, nụ hôn không tới được trên đôi môi bởi những ngáng trở vô hình mà dường như bất tận. Đã từng mong sẽ là một người tình dịu dàng, biết xoa dịu những lo lắng bất an hay chỉ là những lo toan vặt vãnh đời thường…

Là đêm Hồ Tây thật đẹp của ngày đầu thu, của ngày còn chưa thơm hương hoa sữa. Sau bờ vai vững chãi đã đau xót nghĩ rằng, khi không có mùi hoa thì ở kề bên nhau đây, còn khi những vầng hoa nở tung và hương thơm tràn ngập phố phường thì lại chỉ một mình.

Giờ phút chia ly rã rời, trong cái run rẩy của vòng tay siết chặt, ý nghĩ thoảng qua nhưng rành mạch rõ ràng, rằng một đêm thứ hai như đêm này chẳng bao giờ tới nữa.

Thực tế tới như tôi từng tiên đoán. Sau cơn bão, Hải Dương nở đầy trời hoa sữa, khắp dọc dài bên hồ Bạch Đằng, những vụn hoa li ti trải đầy mặt đất. Và bạt ngàn bên lề đường là trắng xoá hoa lau…

Dưới những cây sữa cao vút, vầng hoa úp tròn như cổng vòm, trắng trắng xanh xanh, và hương bay nồng nồng trong gió… Tôi lủi thủi đi dưới vòm cây, những đêm trời trở lạnh, sau chén chè đắng ngắt nóng bỏng, cảm giác lạnh buốt run rẩy xuyên từ trong ra ngoài không hẳn vì áo mỏng…

Sao không thể như trong một cơn mơ nào, về một hạnh phúc giản đơn, xưa cũ, là cảnh đợi chờ nhau ở sân ga nhỏ bé, bốn mắt chạm nhau giữa biển người, để rồi tay trong tay suốt dọc đường của hoa sữa, hoa lau… Làm những kẻ lãng mạn cuối cùng còn sót lại trên đời…

Lại thêm một mùa hoa như thêm một tuổi tác tất nhiên trong cuộc đời người. Như những vòng tròn đồng tâm trên mặt nước, ngày càng loang rộng, để tôi trong cơn chờ đợi rã rời mong nó chóng tan biến vào mặt hồ phẳng lặng.

Để có những vòng tròn ấy, dưới lòng hồ có hòn sỏi nằm đó. Mà với tôi là cả viên đá tảng nặng trĩu. Bởi nỗi ân hận đã khuấy đảo cái bình yên, tĩnh lặng đơn giản của mặt hồ.

Em có thể không bao giờ biết …

Như mùi hoa sữa, quá đậm đặc, nồng nàn, tôi sợ là gánh nặng trên vai em. Nên đành phải ở bên ngoài cuộc đời nhau, chỉ đi bên cạnh nhau cho đến suốt đời này. Nên đành coi nhau như tình nhân đ tình chỉ ngắn ngủi như mùa thu, hay như mùi hoa sữa.

Một cú khép chặt của phòng sẽ đẩy hương thơm cô độc ra ngoài cánh cửa.

Và như mùi hương, xin lướt qua nhau như một hơi thở. Một hơi thở dài.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s