Những buổi sáng mùa hè sau mưa

là những buổi sáng đẹp nhất, mọi thứ đều tươi mới, mát lành; nhất là bầu trời xanh thăm thẳm, không một gợn mây. Sáng nay là một buổi như thế, tươi và đẹp quá đỗi, ánh nắng tươi chiếu thẳng vào mặt, và ngửa mặt lên là một màu xanh, thẫm như một thảm nhung. Đẹp đến mức tôi phải tự nhủ rằng vâng, tôi còn muốn sống để hưởng nhiều ngày nắng đẹp thế này nữa, dù cuộc đời có vô sự thế nào.

Nhưng cũng trong khoảnh khắc ý thức về cái đẹp xốn xang lập tức nỗi buồn tràn ngập, như thế ngập trong tim tôi chỉ là nỗi buồn, thế là nó bơm đi khắp thân thể tôi nỗi buồn ấy. Nhớ trong Chỗ ngồi vắng người của Trang Hạ, nói rằng “ngày nào bình minh cũng tới, cũng tươi đẹp thế này” mà không có anh bên cạnh, và họ còn cược với nhau bằng sinh mệnh xem ai yêu người kia nhiều hơn.

Tôi nghĩ tôi yêu T. nhiều hơn, không được lãng mạn như trong câu chuyện ấy, rằng nếu không được sống bên nhau thì xin cho chết gần nhau; tôi nghĩ, nếu sống không được bên nhau thì chẳng còn gì ý nghĩa, chết chẳng còn gì hết.

Tôi đọc lại và trích lại đoạn này:

“Tôi tưởng tôi đã ngồi đó từ thời mười lăm tuổi đầy hoa mộng, hay tôi tưởng tôi đã 80 và cô đơn về lại chỗ này, ngồi chỗ này, nhìn mưa bay thế này mà cuộc đời đã thay đổi, người yêu đã mất đi, sự sống đã cạn mà cuộc đời cứ trôi chảy không ngừng trước mắt, dường như chúng ta chỉ là hạt bụi và tình yêu này chưa từng có trong cõi người.

“Những hư cảm đó thật như chỗ ngồi trống vắng trước mắt, làm lòng người không khỏi chua xót. Đêm qua tôi thầm nói, hãy cho tôi về biển, thả tro của tôi quanh vịnh Tây Tử để thân xác chúng ta sau hành trình mệt nhọc cả đời người sẽ lại quay về đây, hoà với nhau như thể vẫn còn nồng nàn yêu, vẫn còn là thanh xuân, vẫn chưa từng chia tay một ngày nào.”

Tôi cũng giống như nhân vật trong truyện, ý thức được về cái chết, cô ấy bảo “nó sẽ chiến thắng chúng tôi” (thực ra nó chiến thắng tất cả chúng ta, những ai từng sống trên đời); và cô ấy mường tượng về cái kết ấy. Còn tôi, khi nghĩ về cái kết, tôi chỉ thèm tiếc ánh nắng này, nên ước nguyện của tôi chỉ là đừng vùi tôi xuống lòng đất tối om, ảm đạm, xin hãy ném tôi ra biển, nếu có vụng biển nào đẹp đẽ yên bình thì tốt, không thì sông, hồ, suối, tôi sẽ thảnh thơi mà đón ánh mặt trời…

Và tất cả chúng ta đều phải một mình khi đi chặng đường cuối ấy, tôi cũng thế, vẫn sẽ luôn là kẻ cô đơn, như trên mọi nẻo đường.

Advertisements

Nắng

Bữa nay nắng rực lên, một mùa hè bắt đầu. Dưới ánh nắng là màu lá xanh, hình như mùa hè bao giờ cũng bắt đầu tuyệt vời như thế. Ấm. Nắng. Xanh.

Kẻ đói vitamin D suốt cả mùa đông hân hoan đón ánh mặt trời nhận ra vẫn còn thứ làm bản thân phấn chấn, cho dù chỉ được vài chục giây.

Bảo với T. rằng xã hội này đang làm cho tôi mất niềm tin ghê gớm. Với việc xây chùa dựng tượng bừa bãi, tôi không còn chút cảm tình nào với chùa chiền, với sư sãi chư tăng.

Có lần chạy nói chuyện với một người bạn, cậu ấy bảo là người Việt chủ yếu là theo đạo Phật, vậy mình có ăn chay không. Tôi bảo không, tôi không phải là một Phật tử. Và cũng có nói là tôn giáo ở Việt Nam đang bị biến dạng đi, hình như cả thế giới cũng vậy.

Cậu ta có nói đại ý là tôn giáo nào không quan trọng, chúng ta theo để có niềm tin vào điều gì đó. Đúng vậy, nhưng với thứ tôn giáo thế này, tôi không thể có niềm tin.

Khi dân theo Hồi giáo bắn giết nhau ở Trung Đông, và lan sang cả châu Âu; Rồi dân Thanh giáo (Mỹ, Anh) cũng đang tham chiến; và Phật giáo (khu vực Tây Tạng) cũng đầy tranh cãi. Nếu Chúa, Phật, Đức Allah đều dạy con người nhân từ, thì cớ gì người ta bắn giết nhau tàn bạo như vậy?

Mọi thứ đang xáo trộn hay chính trong tâm mình đang xáo trộn. Tôi không biết. Tôi không biết. Tôi không biết.

 

 

No age to relearn how to live…

Khi tâm hồn con người ta quá nghèo nàn, người ta chẳng thấy gì ngoài những điều trước mắt. Nghĩa là nếu thấy gương mặt, người ta chỉ thấy gương mặt ấy, những đường nét (thô vụng hay đẹp đẽ), những màu sắc (đen hay trắng), những sắc thái (cười hay khóc), người ta không thấy tâm hồn.

Người ta không tự hỏi, sau gương mặt ấy nghĩ gì, đang lo lắng hay thảnh thơi, đang vui vẻ hay buồn bã. Người ta không truy vấn, tức là người ta không còn tò mò về thế giới khác mình, tức là người ta chỉ còn thấy mỗi thế giới của người ta, và áp thế giới ấy cho hết phần còn lại.

Tôi luôn giữ một mối tò mò vô biên về con người, với tôi, mỗi con người đều gợi cho tôi nhiều truy vấn, nhiều thắc mắc; tôi như đứa trẻ, giữ nguyên được nỗi thắc mắc hồn nhiên về thế giới. Không biết điều ấy đáng buồn hay đáng vui. Nhưng tôi không thể nào chối từ nỗi tò mò ấy.

Mỗi ngày, đối diện với những con người cũ, với cả những suy nghĩ cũng cũ, thật là buồn, như trong thơ Lưu Quang Vũ à (?), “Tôi chán cả bạn bè tôi/Mấy năm rồi chẳng nói được câu nào mới…”

Cuộc đời làm người ta cùn mòn đi, người ta chán chường đi, người ta tuyệt vọng đi, người ta cũ kỹ đi, và điều ấy chỉ càng làm cho tôi muốn vẫy vùng, phá phách.

Như thế có phải là một sự ngược dòng, một sự bất tuân với cuộc đời vốn luôn muốn “đóng hàm thiếc, buộc dây cương” vào con người, để cho mọi thứ ngay hàng thẳng lối.

Tôi thèm như cái cây, mỗi năm đều rụng lá, để năm nào cũng đón mùa mới bằng lớp lá tinh khôi.

Như Francoise Sagan bảo, “There is no age to relearn how to live. One would even say that that’s all we do, for all of our lives. Get going again, start again and breathe again as if you never learnt anything about existence, except sometimes a characteristic about yourself.”

Đúng, hãy học lại từ cách thở…

Những kỷ niệm về mặt trời đang tắt…

Hôm trước đọc trên blog Nhị Linh, có bài nói về thơ, về Maiakovski, và Marina Tsvetaivea (qua sách của Linda Lê). Thấy mừng, vì vẫn còn người quan tâm đến thơ, hẳn là còn đọc thơ.

Thuở ấy, người ta tuyên truyền về Maiakovski như một chiến sĩ cách mạng, nhưng người ta không nói về cái chết của ông. Hình như thuở ấy, tự sát đã luôn là một từ xấu, người ta không nói đến, người ta sợ, một ảnh hưởng tiêu cực chăng. Chưa kể đến mưu sát và ám sát, còn kinh khủng hơn, nhất là từ những người đồng chí…

Và trong đó cũng nhắc đến Anna Akhmatova, người mà mình nhớ nhất với những lời thơ “Tim chẳng thể ép vào tim được…” và “Bông hoa hay chỉ là viên đá”.

Nhưng đến thế kỷ, nói đến thơ  ca là nói đến chuyện hoang đường, là điều người ta không thể dung thứ trong cuộc đời đầy tiền bạc.

Ông Vương Trí Nhàn có nói đại khái về việc phát triển của xã  hội, qua ngôn ngữ, có chập thì ngôn ngữ quân đội (đâu cũng là đồng chí, kỷ luật…), có chập lại là ngôn ngữ của thị trường (đâu cũng lời lãi…), giờ mình nghĩ là xã hội lưu manh, vì ngôn ngữ của xã hội đen, những ca sĩ trẻ tỏ lòng biết ơn đàn anh, đến ca sĩ già trìu mến với đàn em… Một thứ ngôn ngữ của xã hội đen, của dân lưu manh, như một sự phát triển tất yếu nối tiếp những cổ súy cho tiền bạc, sự chộp giật, vọng ngoại,…

Có thể vì mình đã quá già, quá già cho cuộc đời này, nên hay buồn bã thế, lo âu thế, chán chường thế.

Và lại nhớ đến những vần thơ của Anna Akhmatova (bản dịch của ai không nhớ):

Những kỷ niệm về mặt trời đang tắt

Lá đã không còn xanh

Gió thổi nhẹ, gió làm vương trên mặt

Những hạt tuyết vô tình

Như cánh quạt đang xòe ra cây liễu

Đứng thờ ơ buông cành

Rất có thể sẽ tốt hơn rằng nếu

Em không là vợ anh…

Ngày đầy gió

Mấy nay công việc không trôi, làm việc kém tập trung, công việc thiếu hiệu quả.

Đổ lỗi cho trái tim đã già yếu, ngày càng loạn nhịp chả hiểu vì đâu, giá có một trái tim khỏe mạnh hơn, hoặc là nếu có thể ước, thì ước không có những thương tổn để làm cho nó yếu đi.

Tất nhiên là không có điều ước nào cụ thể như vậy thành thật, những điều ước thành thật chỉ là những điều ước chung chung, những điều mà ước hay không ước thì cũng thế.

Nhưng thật là vớ vẩn nhỉ, một con người không tin vào cả thần thánh lẫn loài người như mình sao tự dưng lại mang việc ước ao ra nhỉ, đúng là già thật rồi.

Thực ra thì mình thích làm việc với những người duy lý hơn, tư duy rõ ràng, mục đích sáng sủa, đặc biệt là những người lãnh đạo, vì mọi thứ rõ ràng như vậy rất dễ cho đám thi hành, nó cứ theo đích đó mà tới; sợ nhất là làm việc với những người quá nhiều cảm tính, họ bị rối là một phần, phần lớn hơn, họ sợ những điều mạch lạc thì phải…

Mà đã là người làm chủ, người quản lý, họ thích kiểm soát mọi việc, mà có những thứ thật khó kiểm soát, thật khó biết nếu không rõ nó. Một sự thiên về cảm tính, thiên về cảm giác thật khó áp cho công việc đòi hỏi sự minh bạch, rõ ràng.

Nhưng như B. ngày xưa đã có lần nói rất hay rằng, dân nào cũng bất mãn với chính phủ, người lao động nào cũng bất mãn với giới chủ.

Có lẽ, mình cũng có chút bất mãn, nhưng bất mãn này chẳng ý nghĩa gì. Giống như người nghèo, chính phủ làm ra chính sách giúp người nghèo nhưng đâu có hiểu người nghèo là thế nào, thậm chí họ có từng là người nghèo đi nữa.

Tất nhiên, như Horward Zinn từng nói, nước mắt người nghèo không phải lúc nào cũng đúng, nhưng nếu không biết lắng nghe ta sẽ không biết công lý là gì nữa.

Trong công việc cũng vậy, khi không lắng nghe người khác, ta sẽ cùn mòn đi, khiến công việc bị giới hạn trong hiểu biết ngày càng hẹp lại của chính mình. Nếu muốn những nhân tố mới để thay đổi, thì phải lắng nghe và tin cậy họ, để cho những yếu tố mới được triển khai chứ không phải có nhân tố mới để giải trí, rốt cuộc vẫn sử dụng quyền phủ quyết để triệt tiêu yếu tố mới, để đảm bảo quyền kiểm soát, để chiều chuộng cảm tính của mình.

Nhưng có lẽ sẽ chẳng bao giờ có sự đồng lòng giữa giới chủ và người làm thuê, cũng như giữa dân và chính phủ, rốt cuộc, mỗi người đều cố đuổi theo mục đích của mình.

Nhớ đến Dostoievski, hình như trong Những kẻ tủi nhục có viết đại ý rằng, người no làm sao hiểu được kẻ đói, bởi chính kẻ đói còn không hiểu được nhau nữa kia mà.

Như thể đang đứng trên vỉa hè của một ngày lộng gió, rồi sẽ đầy những gió.

Bố bảo bố đang câu cá ở hồ trong công viên, chỗ cũ ấy.

Mình phóng xe máy ra, trời lạnh thế này mà bố vẫn đi câu, sao không ở nhà cho ấm nhỉ.

Gửi xe xong thì vừa đi vừa chạy vào chỗ hồ, gió thổi lạnh buốt, lạnh thế này chắc gì cá đã cắn câu.

Bố đang đứng xoa tay, cần câu buộc vào thành lan can hồ. Bố cười bảo, ngoài đây lạnh không, thế mà cá vẫn cắn câu đấy.

Rồi như hồi mình còn bé, bố đố mình, bố câu được con nào chưa, cá gì?

Mình nhìn quanh không thấy có cái xô quen thuộc của bố, bảo, chắc chưa được con nào hả bố, mà bố không mang xô đi à.

Bố bảo, hồ giờ ô nhiễm thế này, mang cá lên làm gì, mang cho người ta cũng phải tội.

Thảo nào, bố để cá rỉa mồi thế kia. Bố hiểu ý mình, bảo, toàn bọn rô phi, chúng nó ham ăn lắm…

Sao buồn thế bố. Bố vẫn gầy như thế, tay bố khẳng khiu. Mình nhìn vào mắt bố, hàng lông mi vẫn cong, và buồn ơi là buồn. Nhìn xuống hàng ria thì đã thấy bạc quá nửa. Nhẩm ra bố vẫn chưa đến 60 tuổi mà. Bố còn trẻ hơn cả tuổi bố mẹ chồng mình, nhưng hai cụ bên ấy thì lúc nào cũng quấn quýt với nhau, nên mình với chồng chẳng bao giờ phải sợ các cụ buồn, thỉnh thoảng đi qua ăn cơm với các cụ để gặp mặt, còn thì các cụ đi nhảy đầm, tụ tập ăn uống với bạn bè suốt, rồi đi chơi…

Tự dưng, tâm trí mình ùa về những dòng thư đã đọc trộm của bố, bây giờ, khi có chồng mình mới hiểu bố thêm một chút, mình cũng có ý nghĩ, rằng chẳng có gì bằng được dẫu một phần của anh ấy. Mười năm rồi, nếu hồi ấy bố can đảm dứt bỏ mẹ, thì ít ra bố  cũngcó mười năm hạnh phúc, có thể… Với cái người mà bố từng viết, rằng tất cả, chẳng bằng móng tay của cô ấy…

Mình bỗng thấy nghẹn ngào, mình có ích kỷ quá không. Hồi ấy mình mười tám tuổi, không thể nói là chưa biết gì đến rung động, yêu đương. Còn con bé em mình, mười tuổi, nhỏ thật, nhưng tới giờ, hai mươi tuổi, nó vẫn là con bé ích kỷ lập dị, nó đâu cần gia đình…

Mình nghĩ tới người đàn bà “chiến thắng” trong cuộc chiến hôn nhân, người đàn bà lười nhác vẫn nằm trên giường lúc 11 giờ sáng, chẳng biết chồng đi đâu, làm gì, với ai. Chẳng hề quan tâm đến sở thích hay trao đổi với nhau điều gì. Chiến thắng đắng ngắt…

Bố thấy mình trầm ngâm, bố bảo, sao thế con, giận D. à. Không ạ, anh ấy đi công tác, chiều nay mới về bố ạ.

Mình kéo khóa áo lên quá cổ cho bố, bố phải kéo khóa vào mới ấm. Bố bảo, ôi, bố tập luyện suốt, lạnh thế này ăn thua gì.

Mình ngập ngừng, bố này, sao bố không tìm cô ấy, bố không đến với cô ấy. Bố nhìn mình, hơi ngạc nhiên, nhưng chắc bố hiểu, là mình biết có cô ấy trên đời, dù bố chưa bao giờ nói ra, trong nhà cũng chưa từng có cãi vã về cô ấy. Bố lắc đầu, bố thu cần câu, mắc mồi mới, không, cô ấy làm sao chờ bố được, bố đâu có thể cho cô ấy một cái hẹn nào.

Mình quay mặt đi, cục nghẹn dâng lên trong cổ. Bố đã chọn hy sinh cho mình và cho em, hẳn thế, nhưng rồi đời sống của bố buồn thế này. Mình không muốn đến năm 60 tuổi mà mình với D. lại không còn chút tình cảm gì cho nhau, mình muốn nắm tay D. đến già.

Nhớ đến hôm nói với bố về việc kết hôn, bố bảo, bố không can thiệp gì, miễn là con yêu người ấy. Mình lúc ấy chỉ cười, thì con yêu D. mà bố. Bố lắc đầu bảo, không phải bây giờ, mà con hãy nghĩ đến lúc về chung sống, con có thấy vui sướng khi sống cùng với D. không, rồi tưởng tượng 10 năm, 20 năm nữa, khi con già đi, con có nghĩ người bên cạnh con vẫn là D. không.

Mình không nghĩ nhiều về lời của bố, nhưng mình tin vào tình yêu của mình, và đến giờ mình vẫn thấy đúng. Và giờ, mình thấy cách giải quyết nhẹ nhõm hơn, nếu bao giờ thấy không còn tha thiết nữa, tụi mình sẽ giải phóng cho nhau rất nhẹ nhàng. Hôn nhân hiện đại hay hôn nhân truyền thống thì đều mưu cầu hạnh phúc, cho cả đôi bên, chứ không phải là thứ để ràng buộc, để giải quyết thứ nghĩa vụ nào đó với cuộc đời.

Vậy tại sao mình không nghĩ như thế về hôn nhân của bố mẹ, mình đã chứng kiến tình yêu của bố mà tại sao lại tìm mọi cách ngăn cản. Mình gạt vội những giọt nước mắt đang chảy xuống, ở đây gió quá bố ạ, hay bố con mình về nhà đi, con nấu gì đó nóng sốt rồi ăn.

Bố bảo, sao thế, hết giận mẹ rồi à, vậy con về nấu cho mẹ con ăn đi. Bố có hẹn với bạn, giờ bố rẽ qua đấy ăn uống với mọi người.

Bố thu cần câu, hai bố con cùng đi ra chỗ lấy xe rồi tạm biệt. Dọc đường về gió vẫn thổi ràn rạt, có tin nhắn của D. chiều ra đón anh nhé. Cục nghẹn lại dâng lên đầy, tức ngực, mình phải dừng xe, gục mặt xuống để cho nước mắt cứ thế chảy xuống, khóc nghẹn ngào. Nhớ đến dáng bố gầy gầy buồn điếng người. Muộn quá rồi bố ơi…

Answer

Tối qua trời trở gió, ngó ra ban công thấy cây cối nghiêng ngả mà lạnh tê người, phải đóng vội cửa sổ, còn kịp nhìn thấy hoa cúc đã tàn úa hết, mấy mầm non đang nhú chắc bị cái lạnh om cho không cất lên được.

Có lẽ tại thiếu sáng (và cả không khí nữa) nên cây cối cứ ngả vàng, thiếu đói cái màu xanh trẻ trung, non tơ của nụ non chồi biếc.

Bảo T. hay mình đi, lên rừng xuống biển, ra ngoại thành, về nông thôn, thế nào cũng được miễn là có mảnh vườn để trồng cây, để được thở cho thoải mái.

Nhưng tất nhiên là T. chẳng làm gì để điều ấy thành thật; có lẽ T. sợ. Thi thoảng chạy ra ngoài thiên nhiên thì thích thú chứ còn ở luôn ở đấy thì lại thèm người chăng? Tôi biết, chẳng ai chịu được nỗi cô độc ấy được như tôi. Ngay giữa đám đông cuồng loạn, tôi vẫn mang nỗi cô đơn buồn thảm ấy.

Trong tiếng gió rít, nghe Sarah McLachlan hát Answer thật buồn, thật đẹp, “I will be the answer/ At the end of the line/ I will be there for you/ While you take the time…”

Nhớ tới The Brave One, mà Erica Bain (Jodie Foster) đã trích dẫn rất nhiều những D. H. Lawrence, Edgar Poe, cô ấy đã nói bằng giọng hay tuyệt, cảm giác khi mất đi người yêu dấu, cái cảm giác trống trải ấy, trong ta có một khoảng trống không thể lấp đầy (mà rồi tự ta phải tìm cách lấp…), và cảm giác bất an giữa thành phố quen thuộc, sau bạo lực, ta phòng ngự và cô đơn, dường như ta trở thành người khác, xa lạ với chính ta, như thành phố, bỗng khác đi…

Và biết chẳng có giữ thứ gì neo giữ lại, nhưng có thể tôi, chính tôi, sẽ là thứ neo ấy,  như Sarah đang hát, rằng “I will hold the balance/ If you can’t look down/ If it take my whole life/ I won’t break, I won’t bend…”

Nhưng có ai cần đâu… Đời quá vội…